Từng bông hoa tuyết nhè nhẹ giữa trời đông rơi xuống đậu trên gò má lạnh lẽo của Thu Dung, sau một thoáng rã thành nước lại chảy xuống như những giọt nước mắt xót thương đến cuộc đời chưa được hưởng lấy một ngày hạnh phúc của chính cô.

Bạn đang xem:


Nằm trên nền tuyết trắng lạnh lẽo giá băng, cô đưa mắt nhìn trời đêm tĩnh mịch không có lấy một vì sao. Tự hỏi lòng mình, vậy là cô đã có thể chấm dứt chuỗi ngày đau đớn của mình được giỏi chưa? 

Chắc là được rồi nhỉ? Việc cuối cùng cô có thể làm mang lại anh, cũng sắp hoàn thành rồi. Cô sắp không chống đỡ được nữa.

Hẳn là cậu chủ kính yêu của cô đang ở trong căn biệt thự ấm cúng, hạnh phúc ôm lấy vị hôn thê của mình chờ tin vui ngày mai, rồi cuộc sống sau này sẽ là viễn cảnh cùng nhau xây đắp tổ ấm riêng của nhị người mà không có thêm một kẻ thứ ba chen chân.

Chỉ riêng nhị người.

Và cô sẽ không phải được thấy điều đó. Nên buồn tốt vui?

Buồn có lẽ vì không giữ được lời thề sẽ ở bên cạnh chăm sóc anh đến cuối đời.

Vui có lẽ vì cô sẽ không còn phải đứng bên bờ ngóng trông một người vốn không dành đến mình.

"Ánh mắt đó là gì hả Thu Dung?" Anh ngẩng đầu khỏi tập tài liệu trên tay, cô còn nhớ ánh nhìn của anh Lúc ấy lạnh lùng đến đáng sợ, cứ như Thu Dung vừa làm chuyện gì tày trời lắm, mặc dù trước tê cô từng như thế.

Ánh mắt say đắm của cô bị anh bắt được. Một hành động tối kỵ.

Xem thêm: Chuyện Tình Tay Ba - Tình Tay Ba Không Phải Tự Nhiên Mà Có!

Cô giật mình, lúng túng cúi đầu: "Không có gì, thưa cậu."

"Đã làm thuộc hạ thì không thể để những chuyện khác quấy nhiễu tâm tư của mình." Anh ném xấp tài liệu vào người cô, giấy rơi tứ tung, giọng anh bực bội khó chịu: "Lui xuống chịu phạt đi."

Cô cúi đầu bít giấu nỗi buồn.

"Vâng, thưa cậu."

Đã làm thuộc hạ thì không thể để tình cảm quấy nhiễu tâm tư.

Cô biết, cô biết chứ, sao có thể không biết?

Cô luôn nghe lời anh, nhưng sao lần này thật sự khó quá, cô không thể khống chế trái tyên ổn mình, đem lòng yêu anh.

Yêu cậu chủ của mình, thì phải trả giá.

Yêu anh trai của mình, thì phải bị trừng phạt.

Mà giờ Thu Dung cô vừa dơ bẩn, vừa sắp cận kề cái chết. Lấy tư cách gì đi yêu nữa đây?

Cô bỗng muốn khóc thay mang đến mình, mà môi vẫn nhếch lên thành một nụ cười nhạt thếch.

Nỗi đau cả đời cô phải chịu, cứ nối tiếp nhau, chồng chất lên nhau. Có ai thấu đâu.

Nếu thật sự có kiếp sau, Thu Dung không muốn yêu ai thêm một lần nào nữa. Bởi vì không đúng lầm lớn nhất cả đời, chính là không tự chủ được chính trái tim của mình, vậy trách được ai bây giờ?


Chuyên mục: Tin Tức