Hứa hủ

1. Câu chuyện cầu hônMột tháng sau thời điểm ngừng vụ án Lâm Tkhô giòn Nsi mê, tất cả lại đâu vào đấy. Hứa Hủ cũng có tnhị rộng sáu tháng. Quý Bạch bắt đầu sẵn sàng lần cầu hôn trang bị tư.Từ trước đến lúc này, Quý Bạch vốn thiếu tín nhiệm thần phật và căn số. Một ngày nạp năng lượng cơm cùng Triệu Hàn, khi anh đề cùa đến chuyện tía lần cầu hôn của chính mình, lần như thế nào cũng trở thành "thi thể" xen ngang ngay lập tức trước lúc há miệng to (lần sản phẩm công nghệ hai là Hứa Hủ nói trực tiếp không thích kết hôn, Quý Bạch tất nhiên ko nói thiệt cùng với Triệu Hàn), Triệu Hàn trầm trồ vô cùng ghê ngạc: "Sếp, anh yêu cầu thay đổi vận may mới được!"Quý Bạch chau mày: "Thế làm sao là thay đổi vận may?"Triệu Hàn ngẫm nghĩ, đôi mắt tự dưng sáng lên: "Vậy đi, vào buổi tối cuối tuần này em và Mạn Mạn đi ca dua La Hán ăn cơm chay. Ca dua La Hán khôn xiết rất linh, anh gửi cả Hứa Hủ đi thuộc." Triệu Hàn chứa giọng nghiêm túc: "Sếp, thà tin tưởng rằng bao gồm còn rộng ko."Quý Bạch suy tư vài ba giây, tiếp nối anh mỉm cười cợt gật đầu.Ngày cuối tuần, Triệu Hàn, Mạn Mạn cùng Quý Bạch với Hứa Hủ đi chùa La Hán. Trong cvào hùa cây xanh xum xuê, hoa nở ngát mùi hương, sảnh ca tòng lát gạch màu xanh da trời, khói white lượn lờ trên ko trung. Bên tay đề nghị năng lượng điện thờ Phật là 1 bến bãi đất trống, sống kia đặt một bộ bàn, một hòa thượng ngồi sau bàn, bên trên bàn bày đầy túi thơm."Đây là lá bùa nguyện cầu." Mạn Mạn giải thích: "Mọi bạn cố định lấy một chiếc."Túi thơm trông vô cùng tinch xảo, làm bằng vải vóc gnóng tất cả hoa vnạp năng lượng hình con cá, tua dây đá quý cuộn xung quanh. Bên trong là 1 tờ giấy thơm phức hương thơm bọn huơng, dùng để làm viết trọng tâm nguyện.Hứa Hủ bụng to không thể cúi người xuống. Cô vỗ vai Quý Bạch, ra hiệu anh xoay fan. Cô đặt tờ giấy lên sườn lưng anh, nghiêm túc viết từng nét cây bút tư tự "Đầu bạc răng long".Quý Bạch xoay sống lưng về phía Hứa Hủ, gương mặt anh tlỗi thái, khóe mồm ẩn hiện ý cười cợt.Đợi cô viết xong, Quý Bạch ngohình ảnh đầu hỏi: "Em viết gì vậy?" Hứa Hủ hối hả gấp tờ giấy, đựng giọng nghiêm túc: "Anh không nghe Mạn Mạn dặn à? Nói ra mồm đã mất thiêng. Anh viết kết thúc chưa?"Quý Bạch cười cợt cười cợt, lấy cây cây bút vào tay Hứa Hủ, viết mấy chữ lên tờ giấy rồi nhét vào túi thơm.Ca tòng La Hán bao gồm mấy bức tượng phật Phật béo, Triệu Hàn cùng bạn gái đi dạo quanh một lúc rồi đi vái Tống Tử Quan Âm. Quý Bạch với Hứa Hủ tạm dừng sinh sống năng lượng điện thiết yếu. Bởi do vẫn tồn tại mau chóng, vào điện chẳng gồm mấy người. Một pho tượng Phật màu vàng đứng trọng điểm năng lượng điện, trông cực kỳ trang nghiêm."Anh đỡ em vái Phật đi." Hứa Hủ lên tiếng.Quý Bạch đỡ cô ung dung quỳ xuống tấm đệm cói sinh hoạt ở vị trí chính giữa. Hứa Hủ lẹo tay, nhắm đôi mắt niệm thầm: xin hãy hộ trì ba con, anh trai con với anh ba trẻ khỏe. Tiếp theo, xin phù hộ bé của bé an ninh thành lập, béo lên trẻ khỏe. Thứ cha, nhỏ cầu nguyện thành phố Lâm năm nay không nhiều vụ máu án lớn. Ừm, tuồng như không thể ước muốn gì nữa.Quý Bạch đứng sát bên, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ tuổi White nngay gần của cô ấy.Đại điện hết sức im tĩnh, tia nắng chiếu xuống mặt đất ngơi nghỉ bên phía ngoài, hương khói an nhàn trong ko trung, đằng sau đại năng lượng điện chừng như tất cả giờ đồng hồ giọt nước rã tí tách bóc. Thời gian phảng phất chấm dứt trôi, chỉ từ lại anh và cô, khẩn khoản hoài vọng sáng chóe trước Phật tổ.Tâm nguyện của Quý Bạch đương nhiên là...Hứa Hủ vái ngừng vùng dậy, Quý Bạch bắt đầu quỳ xuống. Anh khấu đầu lạy ba lạy, chắp tay nhắm mắt, lặng ngắt một dịp. Đến lúc Quý Bạch mở mắt, Hứa Hủ tưởng sẽ đi ra ngoài. Ai ngờ anh không đứng lên nhưng ngửng đầu nhìn cô: "Hứa Hủ, anh vừa cầu một vai trung phong nguyện trước Phật tổ."Hứa Hủ không có bội phản ứng: "Thế à?"Quý Bạch đựng giọng tự tốn: "Nghe nói Phật tổ ngơi nghỉ cvào hùa La Hán siêu linh thiêng, đưa ra bằng bọn họ nghiệm chứng coi vai trung phong nguyện của anh gồm lập tức biến chuyển hiện tại hay không?"Hứa Hủ cúi đầu nhìn gương mặt tuấn tú của anh ý, trái tyên cô chắc là đập nhanh một nhịp, ý cười cấp thiết khiên chế, từ từ lan rộng ra khóe môi.Lúc bấy giờ, Quý Bạch xoay fan, quỳ một chân trước khía cạnh Hứa Hủ. Anh ngước nhìn cô, đồng thời gắng tay cô, thanh thanh gửi lên môi hôn. Đôi đôi mắt Black của anh lặng lẽ âm thầm chú ý Hứa Hủ."Gả mang lại anh, Hứa Hủ. Anh vẫn yêu thương chăm lo em suốt thời gian sống."Phật tổ linh thiêng, xin hãy khiến cô ấy chấp nhận gả mang đến bé, trọn đời trọn kiếp.Sống mũi Hứa Hủ cay cay, viền mắt ươn ướt. Cô giơ bàn tay đeo mẫu nhẫn kim cưng cửng rung lắc nhấp lên xuống trước khía cạnh Quý Bạch: "Sao anh lại van xin Phật tổ cthị trấn mười phần chắc chắn chín? Em chưa từng toá cái nhẫn này khi nào."Ý mỉm cười cùng bề mặt Quý Bạch càng sâu hơn. Đôi đôi mắt Đen của anh ý được bao phủ một lớp ánh nắng rực rỡ, rung động lòng fan."Ờ." Quý Bạch vùng lên chú ý Hứa Hủ. Hứa Hủ cũng mỉm mỉm cười, gương mặt cô mẩn đỏ. Quý Bạch cầm tay cô chuyển lên môi hôn. Anh vẫn ko tránh mắt khỏi Hứa Hủ, liên tục hôn tay cô. Hứa Hủ bị anh hôn tới mức nhột nhột, ý muốn rút ít tay về, dẫu vậy anh càng chũm chặt hơn.Sau kia, Quý Bạch lại quỳ xuống vái Phật tổ mới vùng dậy ôm Hứa Hủ đi ra ngoài. Bấy tiếng, vào Sảnh vẫn đông người, ánh khía cạnh trời tỏa nắng rực rỡ với ấm cúng khiến cho bé người mềm lòng. Hứa Hủ tựa vào fan Quý Bạch, mỉm cười hỏi: "Vừa rồi anh lại xin Phật tổ điều gì vậy?"Quý Bạch vốn van xin nam nhi Ra đời bình yên, dẫu vậy nghe cô hỏi vậy, anh chớp nhoáng mỉm cười: "Chẳng đề nghị em nói ko phải xin đầy đủ cthị trấn sẽ chắc hẳn ăn giỏi sao? Vì vậy anh đổi ước muốn khác."Hứa Hủ ngước quan sát Quý Bạch. Quý Bạch cúi đầu, xẹp gần kề tai cô nói nhỏ: "Em đã nhận được lời gả đến anh, tối ni họ đề xuất chúc mừng new được. Chúng ta thọ lắm không thân thiện rồi. Tuy em gồm tnhì quan yếu xxoo, tuy nhiên vẫn hoàn toàn có thể xx, xuất xắc là oo..."Mặt Hứa Hủ nóng ran, cô đẩy lồng ngực Quý Bạch, khóc cười cợt không xong: "Không ngờ anh lại nghĩ về mang lại cthị xã đó trước khía cạnh Phật tổ."Quý Bạch mỉm cười cười, nói từ tốn: "Thực dung nhan tính dã, Phật tổ sẽ không còn trách tội đâu. Anh bắt các kẻ xấu như vậy, Phật tổ sẽ phù trì anh, đã mang đến anh đạt trọng điểm nguyện bé dại bé bỏng này." (Thực sắc đẹp tính dã: Thực (nạp năng lượng uống) với Sắc (cthị xã nam nữ) là phiên bản tính của bé người)Buổi về tối về bên, Quý Bạch đi tắm, Hứa Hủ một mình nghỉ ngơi thư phòng. Cô kiếm tìm quyển hộ hẩu, để và một chỗ cùng với quyển hộ khẩu Quý Bạch đang chuẩn bị từ tương đối lâu.Trong lòng Hứa Hủ hết sức lắng đọng. Đi ra phòng khách, cô nhìn thấy dòng túi thơm bị rơi xuống khu đất ở trong phần giá treo áo xống. Hai fan phần lớn treo áo khóa ngoài bên trên giá, chần chờ cái túi thơm là của người nào. Hứa Hủ nhanh chóng nhặt lên, xuất hiện coi.Trên tờ giấy có tư chữ "Đầu bạc răng long". Ờ, té ra là của cô ý.Vừa định nhét vào túi của áo, Hứa Hủ đùng một cái ngẩn người. Cô lại mngơi nghỉ tờ giấy ra soát sổ. Nét chữ trên tờ giấy color đá quý nhạt cứng cỏi đầy sức mạnh, ví dụ là của Quý Bạch.Hứa Hủ rước túi thơm vào bâu áo của cô ý, đặt nhì tờ giấy cùng nhau, cô không nhịn được mỉm cười.Cô và anh trọng tâm linc tương thông điều đó, không tồn tại lý làm sao ko gả cho anh.Trong cơ hội Hứa Hủ mải Để ý đến, Quý Bạch vẫn tắm rửa chấm dứt. Thân bên dưới anh chỉ quấn chiếc khnạp năng lượng tắm, anh nao nức đi về phòng ngủ cá nhân.Quý Bạch ngồi tựa bạn vào đầu chóng, gối hai tay sau gáy, toàn thân choạng thoải mái và dễ chịu. Anh cất cao giọng: "Bà làng, mau vào đó thực hiện nguyện ước."Hứa Hủ phì mỉm cười. Cô bỏ nhị túi thơm xuống, nhàn hạ trở về chống ngủ: "Em mang lại tức thì đây."2. Câu cthị trấn đăng ký kết hônSáng mau chóng ngày ngày tiếp theo, Quý Bạch và Hứa Hủ đi cục dân chính. lúc mọi người cầm một quyển sổ nhỏ red color tươi đi ra ngoài, bọn họ chỉ mỉm cười cợt, không có ai lên tiếng.Lên xe xe hơi, Quý Bạch nói: "Anh Call năng lượng điện mang đến phụ huynh cung cấp thông tin vui."Hứa Hủ: "Vâng."Quý Bạch sẽ mau chóng thông tin với những người nhà, vài hôm nữa đang đăng ký thành thân. Hôm ni sau cùng cũng đồng tình, ngữ khí của anh không bịt giấu niềm vui: "Mẹ, nhỏ với Hứa Hủ vừa đi ĐK. Vâng, vừa mới đây còn ko bận mấy, sức mạnh vẫn xuất sắc. Hứa Hủ cũng khỏe ạ. Bố đâu rồi? Con mong muốn nói chuyện cùng với ba."Một lúc sau, anh gửi đồ vật cầm tay cho Hứa Hủ: "Bố muốn nói chuyện cùng với em."Hứa Hủ mỉm mỉm cười nỗ lực điện thoại: "Cháu chào bác."Ông Quý còn không thông báo, Quý Bạch đã giơ tay nhéo mũi Hứa Hủ: "Em đề xuất đổi bí quyết xưng hô đi."Hứa Hủ đỏ mặt. Đùng một chiếc đưa lịch sự Gọi là tía, cô ko được thoải mái và tự nhiên. Ông Quý cũng nghe thấy câu nói của Quý Bạch, ông cười: "Cứ thong thả, tè Hứa gần đây mùi vị có giỏi không? Có cthị xã gì để Quý Bạch xử lý, bé hãy giữ gìn sức mạnh..."Hứa Hủ đáp khẽ: "Vâng...thưa bố. Mọi tín đồ cũng bảo trọng."Ông Quý: "Ừ."Hứa Hủ vẫn nói chuyện cùng với cha Quý Bạch, điện thoại cảm ứng của cô ý bỗng dưng đổ chuông. Cô rút ra coi, là Hứa Tuyển gọi cho tới. Cô chuyển mang đến Quý Bạch, ra hiệu anh bắt thứ.Quý Bạch cố kỉnh điện thoại thông minh, chứa giọng vang vang: "Anh, em là Quý Bạch, Hứa Hủ đang bận thì thầm điện thoại thông minh."Tại đầu cơ điện thoại cảm ứng, Hứa Tuyển nkhiến người. Nên biết Quý Bạch và Hứa Tuyển cùng giới hạn tuổi. Từ trước đến thời điểm này, Quý Bạch chỉ gọi anh là "Hứa Tuyển". Hôm nay nạp năng lượng cần sản phẩm gì nhưng Quý Bạch tự nhiên và thoải mái gửi sang hotline là "anh"? Nhưng Hứa Tuyển phản bội ứng cực kỳ nkhô hanh, mau lẹ buột miệng hỏi: "Hai fan đi ĐK rồi à?""Vâng, bọn chúng em vừa nhấn giấy kết bạn."Lúc bấy giờ, Hứa Hủ hớt tóc điện thoại thông minh, Quý Bạch mỉm cười cười cợt chuyển điện thoại mang đến cô. Sau lúc Hứa Hủ report cùng với Hứa Tuyển cthị xã đi ĐK kết duyên ngày từ bây giờ, Quý Bạch ôm vai cô: "Em mau điện thoại tư vấn điện mang đến ba họ đi."Hứa Hủ ngẩn người, chẳng cần vừa thì thầm cùng với cha anh xuất xắc sao? Nhưng cô mau chóng định thần, là ba cô. Quý Bạch Call cha cơ mà không còn ngượng mồm.Hứa Hủ đặt điện thoại cảm ứng xuống, giơ tay ôm mặt Quý Bạch, nhẹ nhàng kéo má anh. Cô gật đầu: "Quả nhiên trong dày hơn em nhiều."Quý Bạch vắt mang bàn tay ko yên phận của cô ý. Khóe mắt anh ẩn hiện ý cười: "Phu nhân thừa khen."Sau đó, anh không nhịn được, đóng chặt hành lang cửa số xe cộ ô tô, hôn Hứa Hủ một thời điểm bắt đầu buông người cô.Hứa Hủ cười cợt híp mắt: "Anh cha, chúng ta đi ăn nhà hàng sinh hoạt bến tàu..."Quý Bạch cắt theo đường ngang lời cô: "Em call anh là gì?""...Ông xã!""Ơi." Quý Bạch đáp khẽ một giờ đồng hồ. Đôi đôi mắt anh sáng nlỗi sao ttránh, giọng nói trầm rẻ của anh ý vô cùng êm ả dịu dàng và mê hoặc: "Call lại một giờ coi nào."Trong lòng Hứa Hủ rung rượu cồn. Cô không rời đôi mắt ngoài khuôn mặt tuấn tú của anh: "Ông xã!""Ơi." Quý Bạch đáp vô cùng xong khoát. Anh khởi rượu cồn xe, lại xoay quý phái Hứa Hủ: "Em mau Hotline vài tiếng nữa đi."Hứa Hủ không nhịn được cười: "Ông xã, ck, chồng...anh sẽ bằng lòng chưa?"Ô tô dần dần tăng speed, hòa loại xe cộ không ngừng nghỉ ngơi trên phố. Phóng tầm mắt về phía xa xa, tỉnh thành Lâm chìm trong ánh nắng rực rỡ, phần đa tòa bên cao tầng san gần kề, trăm hoa đua nngơi nghỉ. Chình ảnh sắc vừa trong lành vừa phồn vinc. Quý Bạch mỉm mỉm cười, siêng trung ương lái xe. Hứa Hủ tựa đầu vào vai anh, ngắm nhìn và thưởng thức trời xanh mây White. Cô bất giác chìm vào giấc mộng thời gian như thế nào ko hay.Ngày xuân thiệt giỏi, em và anh quyến luyện tựa sát vào nhau. Chúng ta ko sợ hãi tương lai mưa ngày tiết gió tanh, cũng trở thành không phú rạm tình như biển sâu trong cuộc sống.3. Câu cthị trấn sinh conĐầu mùa hè thời tiết nóng dần dần, Hứa Hủ chuẩn bị trsinh hoạt dạ yêu cầu gửi cho một bệnh viện prúc sản tư nhân trước mấy ngày. Ông Hứa gần như một ngày dài sinh hoạt mặt con gái. Hứa Tuyển với Quý Bạch mở sản phẩm cầm tay 24 tiếng, đi làm việc về mau lẹ thế nhau vào viện để mắt.Xương chậu của Hứa Hủ khôn cùng nhỏ, được dòng đầu tnhị nhi cũng hạn hẹp. Vì vậy bác sỹ nói vẫn có thể đẻ hay, chỉ là sản phú vất vả một ít. Hứa Hủ dĩ nhiên ko hại vất vả. Nửa ngày đêm thứ nhì sau khoản thời gian nhập viện, chống căn bệnh yên tĩnh vô cùng, phảng phất toàn bộ các bạn phần đông ngủ say.Hứa Hủ bị đánh thức vày đợt đau teo tử cung kịch liệt. Trong thời điểm này, Quý Bạch đã ngủ bên trên ghế tựa ngay gần nệm, khuôn mặt anh cực kỳ căng thẳng mệt mỏi. Hứa Hủ không vội vàng đánh thức anh nhưng quan sát đồng hồ đeo tay treo tường. Cô cụ nhịn đau, bình tâm đếm tần số teo tử cung. Theo nhỏng cô biết, chỉ lúc nào tử cung co rút đạt cho tần suất một mực, bao gồm nghĩa cô sắp sinch.Một dịp sau, cảm giác tín hiệu trnghỉ ngơi nên ví dụ, Hứa Hủ mới giơ tay vỗ dịu lên đầu Quý Bạch: "Ông thôn, tỉnh giấc dậy đi, em sắp sinc rồi."Lúc mngơi nghỉ đôi mắt, Quý Bạch vẫn tồn tại mộng mị. Ở giây tiếp sau, anh lập tức bật dậy. Bác sỹ với y tá lập cập cho tới vị trí. Sau Khi kiểm tra dứt, Hứa Hủ được đẩy vào phòng đẻ.Chỉ gồm một tín đồ đơn vị được phnghiền sống cạnh bên sản prúc vào quá trình sinc nlàm việc. Ông Hứa và Hứa Tuyển sau khi nhận được tin mau chóng cho tới cơ sở y tế, mà lại đàn họ đành đề xuất ở phía bên ngoài mong chờ. Lúc vào phòng đẻ, phát hiện sắc đẹp khía cạnh lo ngại của tía với anh trai, Hứa Hủ cười cợt nói với bọn họ: "Bố với anh đừng lo. Thời giphúc lợi an sinh bé có thể nđính thêm cũng hoàn toàn có thể kéo dãn dài, nhì bạn ngoài đề xuất đợi ở đây đến mất công. Bố và anh hãy đi phòng bệnh dịch ngơi nghỉ đi. Hai tín đồ ngủ một giấc là nhỏ có lẽ sinh xong rồi."Hứa Hủ nói xong xuôi câu, BS với y tá nghỉ ngơi kề bên rất nhiều mỉm cười. Ông Hứa với Hứa Tuyển vừa xót xa vừa bi ai mỉm cười. Cô y tá nói: "Trạng thái tâm lý của Quý phu nhân tốt nhất có thể, dĩ nhiên không tồn tại vấn đề gì đâu."Quý Bạch nuốm tay Hứa Hủ, chứa giọng vơi dàng: "Em chớ lo suy nghĩ những. Bố với anh cả biết quan tâm bạn dạng thân, họ siêng trọng điểm sinh con là được."Hứa Hủ liếc chú ý anh. Gương mặt Quý Bạch rất là mệt mỏi, lòng bàn tay anh rịn những giọt mồ hôi.


Bạn đang xem: Hứa hủ


Xem thêm: " Nibba Là Gì ?Ý Nghĩa Của Từ Nibba The Nibba (1945Winstreak)



Xem thêm: Bảng Volibear Rừng - Cách Chơi Volibear Đi Rừng Lmht 10

Xem ra anh cũng khá khẩn trương.Hứa Hủ vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh: "Em cố định vẫn sinh con dễ dàng, anh yên ổn trung khu đi."Quý Bạch: "...Em không cần lo đến anh."Buổi về tối hôm kia, khám đa khoa còn tồn tại một sản phụ khác trngơi nghỉ dạ, nằm tại phòng đẻ xung quanh, biện pháp một tường ngăn. Ở vị trí này có thể nghe thấy tiếng hét buồn bã của sản prúc đó: "Ông làng mạc...em nhức quá! Em nhức bị tiêu diệt đi được! Ttránh ơi..."Hứa Hủ trọn vẹn ngược lại. Từ đầu đến cuối cô không kêu một giờ đồng hồ. lúc cơn đau ùa tới, cô chỉ nghiến răng. Thậm chí body run rẩy, cô cũng ko phát ra âm thanh.Quý Bạch đau lòng, nói nhỏ: "Nếu nhức vượt, em cđọng kêu lên đi."Hứa Hủ thở dốc: "Em kêu làm cho gì? La hét cũng chẳng đỡ nhức, còn tiêu tốn lãng phí thể lực."Quý Bạch: "...Ờ, vậy nhằm anh hôn em nhé!"Hứa Hủ: "Đừng trêu em, em đang tức thở đây này!"***Lúc giờ đồng hồ khóc lanh lảnh của tphải chăng sơ sinch vang lên, Hứa Hủ buông lỏng toàn thân, thở 1 tương đối lâu năm dịu nhõm.Cô y tá rửa mặt rửa thật sạch sẽ em nhỏ bé, quấn tã lót rồi bế lại sát. Quý Bạch cẩn thận đỡ đem em bé xíu, khóe đôi mắt anh ươn ướt.Anh chuyển em nhỏ xíu mang đến trước mặt Hứa Hủ. Mái tóc ngắn thêm của cô ý đang ướt váy mồ hôi. Nhìn thấy nam nhi, gương mặt luôn luôn bình tâm của cô sau cuối cũng nhằm lộ ý cười dịu dàng êm ả cùng căng thẳng.Quý Bạch ôm cả Hứa Hủ cùng nam nhi vào lòng, nói khẽ: "Bà làng mạc sinh bé tốt thật đấy."Đâu chỉ tốt thông thường nhưng là vượt xuất sắc. Đến nút anh Cảm Xúc bao gồm bạn vk nlỗi cô, anh còn cầu ước ao gì hơn?Hứa Hủ và em bé nhỏ thuộc được mang về phòng dịch. Một thời điểm sau, cô chìm vào giấc mộng. lúc tỉnh giấc lại, ttránh đang tờ mờ sáng sủa. Vừa xoay đầu, Hứa Hủ tức thì thấy em bé đã ngủ say trên mẫu chóng bé dại lân cận. Ba người bầy ông chắc là lần chần căng thẳng mệt mỏi, vây qubạn bè nhỏ xíu, rỉ tai nói chuyện.Hứa Tuyển: "Thằng nhỏ nhắn này càng ngắm càng thấy tương đương bé."Ông Hứa quan tiền cạnh bên kỹ khuôn mặt con cháu nước ngoài, dấn xét: "Không tương đương nhỏ, trông đẹp trai rộng bé, tía thấy như thể Quý Bạch rộng."Hứa Tuyển: "Còn nhỏ như vậy bố vẫn nhìn diện mạo rất đẹp trai?"Quý Bạch cười cợt cười cơ mà ko lên tiếng. Người chiến thắng trong cuộc sống, cần cười cợt nhưng chẳng buộc phải há miệng to.Hứa Hủ cũng mỉm cười cợt. Quý Bạch nhướng mắt, vạc hiện cô vẫn tỉnh giấc dậy, anh tức khắc đi nkhô hanh cho tới gắng tay cô: "Em tất cả đói không? Có khó tính chỗ nào không?""Không." Hứa Hủ chú ý Hứa Tuyển với Quý Bạch. Một người thanh tú, một fan cưng cửng nghị. Cô lại ngohình ảnh đầu nhìn đàn ông. Không biết gồm đề xuất vày tác động vì chưng lời nói của ông Hứa, cô thấy khuôn mặt đàn ông bao gồm nét trẻ đẹp của Quý Bạch.Sau này, trong cuộc đời của cô cùng anh gồm thêm 1 tiểu Quý Bạch. Cảm giác này quả tình...vô cùng hạnh phúc.***Ba người đàn ông nhất quyết nhằm Hứa Hủ nhập viện thêm vài ba ngày new về nhà ở cữ. Hứa Hủ tất nhiên nghe theo sự sắp đặt của đàn bọn họ.Ban tối, ngoài cô hộ lý bốn nhân tiểu Lưu, Quý Bạch cùng Hứa Tuyển rất nhiều cố kỉnh nhau ngơi nghỉ cơ sở y tế duyệt y Hứa Hủ. Buổi về tối ngày máy tía đến phiên Hứa Tuyển, Hứa Hủ ngủ cho nửa tối, bị tiếng khóc của em nhỏ nhắn đánh thức. Vừa mngơi nghỉ đôi mắt, cô thấy Hứa Tuyển bế em bé bỏng dỗ dành riêng.Đến khi em nhỏ bé lại chìm vào giấc ngủ, vẫn là khoảng 30 phút đồng hồ sau. Hai bạn bè đầy đủ không bi lụy ngủ, thì thầm chuyện trò một lúc. Hứa Hủ ngáp dài, Hứa Tuyển vuốt tóc cô: "Được rồi, em mau ngủ đi."Hứa Hủ nhắm đôi mắt vài ba giây lại mở đôi mắt. Hứa Tuyển vẫn ngồi nguyên ổn một nơi, chú ý em nhỏ nhắn trên mẫu giường bé dại. Trên khuôn mặt tkhô hanh tú của anh ý đầy ý cười cợt êm ả."Anh thích con nít điều đó thì sinh một đứa đi." Hứa Hủ nói lờ đờ rãi: "Anh cũng cần tra cứu một tín đồ bạn nữ đàng hoàng rồi."Hiện nay, Hứa Tuyển bắt đầu thả bạn nằm xuống ghế làm việc, kéo chăn uống đắp ngang người, anh thong thả trả lời: "Anh sẽ search, em mau ngủ đi, ngủ đủ giấc."VĨ THANHLoáng một chiếc 1 năm sẽ trôi qua.Hôm ni là tiệc lưu niệm Thành lập và hoạt động công ty Hứa Tuyển, tổ chức triển khai tại khách sạn phong cách tuyệt nhất đô thị. Lúc đô thị mới lên đèn, phòng tiệc rộng lớn sẽ thắp đèn sáng choang. Khách khẹn quần áo chỉnh tề, giờ mỉm cười nói ko xong.Quý Bạch cùng Hứa Hủ cũng có mặt để ủng hộ anh trai. Tối ni, họ trong thời điểm tạm thời gửi nhỏ đến ông Hứa, ông Hứa tất nhiên thú vui ở trong nhà trông con cháu.Hứa Tuyển kéo đến cô thỏng ký kết cute đi vòng quanh hội ngôi trường xin chào hỏi khách khứa. Vợ chồng Quý Bạch kiếm tìm mẫu ghế sofa ở góc chết thật ngồi trung khu tình thân mật và gần gũi. Đang lúc không còn hứng cùng với buổi tiệc, bọn họ liền nhận thấy một hình láng to lớn từ đại shình ảnh tiến lại sát, tín đồ chưa đến địa điểm đã nghe thấy các giọng nói vui vẻ: "Quý tam, chị dâu, nhị tín đồ trốn tại đây làm cái gi vậy?"Là Thỏng Hàng.Quý Bạch buông bạn Hứa Hủ, đụng ly cùng với Thư Hàng: "Cậu mang đến tỉnh thành Lâm lúc nào thế?"Thư Hàng cười cợt cười: "Tớ đến trên đây nghịch. Chị dâu, tôi mượn Quý tam một dịp, đi làm thân quen cùng với mấy fan bạn."Hai bạn đàn ông như con thoi giữa đám đông. Một thời điểm sau, đàn chúng ta ra ngoài ban công lộ thiên. Trong thời điểm này ttránh vẫn buổi tối mịt, ánh sao lấp lánh lung linh. Quý Bạch mỉm cười cười: "Gần trên đây cậu với Diêu Mông tiến triển mang lại đâu rồi?"Tlỗi Hàng thở dài: "Chẳng mang đến đâu cả, tớ thôi không áp theo xua nữa."Anh nói câu đó, Quý Bạch ko tiếp tục truy nã vấn. Tlỗi Hàng vất vả theo đuổi Diêu Mông gần 1 năm cơ mà không tồn tại công dụng, bỏ cuộc cũng chính là lẽ bình thường. Hai tín đồ lũ ông im thin thít uống rượu, Thỏng Hàng dõi đôi mắt xuống vườn cửa hoa dưới, anh đột nhiên đặt cốc rượu: "Tớ đi đơn vị dọn dẹp vệ sinh một lát, cậu vào vào thuộc chị dâu đi." Nói hoàn thành, anh cấp lao đi ngay.Thị lực của Quý Bạch cực tốt. Vừa xem qua, anh chớp nhoáng nhận biết đại dương số xe cộ của mẫu xe pháo ô tô đỗ làm việc lối đi phía xa xa, chính là xe cộ của Diêu Mông.Cái thằng này mồm nói không tuân theo xua, mà lại vẫn bám quá sát tín đồ ta. Quý Bạch mỉm cười cợt, con quay vào vào tìm vợ.công ty chúng tôi của Hứa Tuyển hiện nay cũng đều có nổi tiếng trong toàn nước. Rất những phóng viên hóng ngơi nghỉ cửa ra vào. Diêu Mông vừa xuống xe, ánh đèn flash không ổn định miên man."Diêu tổng, nghe nói tập đoàn của cô gồm ý định đầu tư vào công ty của Hứa Tuyển?""Diêu tổng, bây giờ cô mang đến trên đây nhằm bàn cthị xã hợp tác cùng với Hứa Tuyển xuất xắc sao?"Diêu Mông chỉ nở thú vui rảnh rỗi nhạt. Vệ sỹ sống bên cạnh tách bóc đám phóng viên báo chí, cô cúi đầu lặng lẽ lấn sân vào vào.Hiện nay, bao gồm phóng viên báo chí đùng một phát hỏi thanh lịch vấn đề khác: "Diêu tè tlỗi, thương hiệu giết mổ fan 1 loạt Phùng Diệp đã bị bắt vào bố mon trước. Nghe nói cô hỗ trợ rất nhiều mai mối cho cảnh sát, lời đồn thổi này còn có bắt buộc là việc thiệt không?"Bước chân của Diêu Mông khựng lại. Nhưng cô không trả lời mà lại tiếp tục đi về vùng phía đằng trước. Đám phóng viên sống sau lưng phảng phất bị kích say mê vì chưng câu hỏi mạnh dạn vừa rồi, ko xong xuôi tróc nã vấn Diêu Mông."Diêu đái thư, nghe nói Phùng Diệp làm việc trong tù hãm nhiều lần đề xuất chạm chán khía cạnh cô, dẫu vậy cô đều khước từ. Tại sao cô ko đi gặp gỡ hắn?""Phùng Diệp sẽ bị xử xử tử hồi tháng sau. Liệu cô có đi gặp mặt mặt hắn lần cuối không?"Lúc bấy giờ, Diêu Mông new giới hạn bước. Cô đàng hoàng cù fan, bình thản trả lời: "Không, tôi sẽ không gặp anh ta."Ánh đèn flash chớp liên tiếp. Diêu Mông xoay người lấn sân vào phòng tiệc, bỏ lại tiếng ầm ĩ huim náo sống sau sườn lưng.Tlỗi Hàng đứng bí quyết mấy bước đi, âm thầm ngắm sắc đẹp lạnh nhạt của Diêu Mông. Mấy mon nay, công ty sinh sống Bắc Kinh có Việc, anh quan yếu cho thị thành Lâm. Ai ngờ xảy ra tin cồn trời, bạn trai cũ của Diêu Mông cũng là tên gọi giết thịt tín đồ hàng loạt. Sau nhị lần khiến án nghỉ ngơi tỉnh thành Lâm, hắn đã bị cảnh sát chú ý, vươn lên là kẻ tình nghi trọng điểm.Về vụ việc rõ ràng, Thỏng Hàng cũng ko nắm rõ. Anh chỉ biết tất cả, đúng là Diêu Mông păn năn phù hợp với team cảnh sát hình sự của Quý Bạch và Hứa Hủ, tóm gọn gàng Phùng Diệp.Thỏng Hàng theo xua Diêu Mông gần một năm, đúng thật Quý Bạch nói, tình yêu trong tim anh vẫn nphân tử đi những. Nhưng vừa nghe tin tức, anh cấp tốc cất cánh mang đến đô thị Lâm ngay lập tức.Cũng không hẳn vì ngulặng nhân khác, mà lại Diêu Mông khiến cho anh cực kỳ xót xa. Rõ ràng bị tên thịt tín đồ thay đổi thái hãm hại một đợt, vậy mà cô còn dám hợp tác cùng với chình họa sát? Lẽ như thế nào cô không biết câu "chỉ lo thân mình" xuất xắc sao?Diêu Mông 1 mình lấn sân vào cửa ngõ chống tiệc, khuôn mặt ẩn hiện tại nụ cười tuyệt vời ko một ít tì dấu, Thỏng Hàng uống sạch ly rượu vào tay, rảo bước nkhô giòn theo cô: "Diêu Mông, tình cờ thiệt đấy."Đương nhiên không hẳn tình cờ. Anh cất cánh mấy nngây ngô cây số cho trên đây, tsay mê gia buổi tiệc chẳng tương quan mang lại bạn dạng thân mà lại có chức năng cô vẫn xuất hiện thêm. Nếu ko chạm mặt được cô, cứng cáp anh đang thổ huyết mất.Diêu Mông xoay đầu quan sát Tlỗi Hàng, ánh nhìn cô lộ vẻ phức hợp, cô gật đầu: "Chào anh." Nói ngừng, cô tức thì loại bỏ đi. Thư Hàng vộiđi theo: "Em chớ đi, sao cứ chạm chán tôi là em bỏ chạy thế?" Nào ngờ anh vô tình giẫm phải gấu váy Diêu Mông. Mặt khu đất lát đá hoa trót lọt nhẵn, Diêu Mông bước vội vàng bắt buộc mất thăng bằng, cả người bổ xuống khu đất.Thư Hàng lập tức ngồi xổm xuống, đỡ cánh tay cô: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi."Diêu Mông định vùng dậy nhưng mà mắt cá chân đau nhói, cô kêu rên một giờ. Thư Hàng chẳng chú ý cho phnghiền lịch lãm, vạch gấu đầm, giơ tay bóp mắt cá chân cô: "Chắc là bị cô quạnh khớp chân rồi."Diêu Mông cúi đầu, ngay tắp lự nhận thấy bàn tay trắng trẻo ấm cúng của anh ý vẫn chũm cổ chân cô. Gương mặt trầm tĩnh của anh ý khá cúi cong người xuống. Dù lúc này sắc phương diện anh tương đối khó khăn coi tuy nhiên khóe mồm vẫn cong lên, phảng phất khu vực đó vĩnh viễn là ý cười cợt háo hức.Đang trong những lúc thất thần, Thỏng Hàng nphía mắt nhìn cô, anh đứng dậy bế ngang người cô: "Tôi đưa em đi chống y tế của hotel xử lý vết thương thơm.""Không buộc phải...Anh mau vứt tôi xuống." Diêu Mông báo cáo phản chống.Hiện giờ, vệ sỹ cùng trợ lý của Diêu Mông mang lại khu vực. Bọn bọn họ biết Tlỗi Hàng, định đỡ Diêu Mông: "Thỏng tổng, hãy để Cửa Hàng chúng tôi chăm sóc Diêu tổng."Tlỗi Hàng luân chuyển bạn, quán triệt bọn chúng ta đụng đến Diêu Mông: "Không yêu cầu, trị trật khớp là công việc yên cầu sự tinh tế, tôi rất tất cả tay nghề, những anh theo giúp đỡ là được."Người trợ lý với vệ sỹ chuyển mắt nhìn nhau. Bọn bọn họ cũng được huấn luyện và giảng dạy chuyên nghiệp hóa chứ đọng chưa phải con kê mờ.Không đợi Diêu Mông há miệng to, Thỏng Hàng vẫn ôm người đẹp, hỏi giám đốc nghỉ ngơi đại sảnh vị trí phòng y tế rồi sải bước nhiều năm đi về khu vực đó.Bị đơn côi khớp chân, Mặc dù cực kỳ đau nhưng lại không đến nút đề nghị đi cơ sở y tế. Tlỗi Hàng đặt Diêu Mông ngồi xuống nệm dịch, nhằm BS trực ban bình chọn kỹ lưỡng: "Không sao, bôi rượu thuốc là được." Vừa nói, anh ta vừa lấy lọ thuốc ở trong tủ. Tlỗi Hàng giơ tay ráng lọ thuốc: "Để tôi, anh cứ đọng đi làm việc Việc đi."Bác sỹ tinc ý, gật đầu quăng quật ra bên ngoài.Vệ sỹ cùng fan trợ lý đã trở nên Tlỗi Hàng đuổi thoát ra khỏi chống cùng với nguyên do fan đông ko tiện. Sau Khi BS đi ngoài, chống y tế nhỏ chỉ với lại Tlỗi Hàng và Diêu Mông. Thỏng Hàng mỉm cười cợt cùng với Diêu Mông, thảnh thơi nâng gót chân white nõn nhỏng ngọc của cô ý, nhẹ nhàng thoa rượu thuốc cho cô."Tôi chỉ với thao tác nghĩa, em đừng suy nghĩ ngợi các cũng chớ dự phòng tôi. Lúc nhỏ tuổi, tôi vô cùng nghịch ngợm phải thường xuyên bị té. Ông nội tôi tuyệt trét thuốc mang lại tôi, lâu ngày thành nghề. Tôi ko nói phét đâu, kỹ năng tay nghề của tớ khôn cùng điêu luyện. Hồi học ĐH, tôi là bác sỹ của đội nhẵn trong khoa..."Thư Hàng lđộ ẩm bẩm, bàn tay xoa bóp khôn cùng thạo. Trong thời gian massas, anh khá thất thần. Bàn chân này, làn da này, xúc cảm hết sức tốt...Đang lúc nghĩ đông nghĩ tây, Thỏng Hàng đột nhiên cảm thấy gồm gì đấy không đúng. Anh chớp nhoáng ngấc đầu, Diêu Mông đã chú ý anh chú ý, đôi mắt trong veo của cô ý đẫm nước, bên trên gương mặt cô đầy giọt lệ, đắn đo cô âm thầm khóc tự bao lâu?Thỏng Hàng nhói nhức trong trái tim, anh định ôm cô theo bức xạ có ĐK, nhưng hai tay anh mọi là rượu thuốc nóng rát. Hai bạn chú ý nhau vài ba giây, nước mắt Diêu Mông tuôn ra nlỗi mưa. Tlỗi Hàng bất chấp, ôm Diêu Mông vào lòng. Anh siết chặt vòng tay, cấm đoán cô giãy giụa: "Đừng khóc, đừng khóc nữa...phấn sáp nhòe nhoẹt cả rồi tê kìa...Đừng khóc nữa, toàn bộ đã tốt thôi. Hãy tin tôi...em hãy tin tôi..."***Lúc Quý Bạch bị Tlỗi Hàng điện thoại tư vấn ra phía bên ngoài, Hứa Hủ vùng dậy đi tới chống ăn lấy món ăn, đúng khi gặp Hứa Tuyển. Ở phần nhiều buổi tiệc đẳng cấp này, Hứa Tuyển chẳng thể không uống rượu, khía cạnh anh đang tương đối mẩn đỏ. Anh bảo cô thư ký kết sát bên đi trước. Cô tlỗi ký chứa giọng nhỏ nhẹ: "Hứa tổng, tôi đợi anh sinh sống đại sảnh. Lát nữa còn đề xuất đi kính chào hỏi Tào tổng của tập đoàn lớn Tân Á."Hứa Tuyển gật đầu đồng ý.Đợi cô thỏng ký ra đi, nhì anh em ngước chú ý bầu trời đêm yên tĩnh kế bên hành lang cửa số. Một lúc sau, Hứa Hủ nói: "Lúc em sinc con, anh nói đang kiếm tìm nữ giới. Bây giờ đồng hồ đã một năm rồi, anh, tuổi tác của anh không hề nhỏ dại nữa."Hứa Tuyển hơi say, anh nheo ánh mắt em gái: "Em tưởng việc tìm fan tương thích dễ lắm tốt sao? Em coi cả phòng tiệc này đi, gần như là đám đái tlỗi của cả thị trấn Lâm rất nhiều có mặt ở chỗ này, có fan say mê phù hợp với anh không? Không tất cả, anh tìm đâu thấy."Hứa Tuyển nói câu này, Hứa Hủ dĩ nhiên trầm trồ lành mạnh và tích cực. Cô tảo người quan sát phòng tiệc. Vài giây sau, cô lên tiếng: "Có mấy bạn không tồi, cũng đều có cô bé đam mê hợp với anh đấy. Trước đây anh nói với em cầm nào? Phải lành mạnh và tích cực, lẽ như thế nào anh định để cha già rồi còn xuyên ngày băn khoăn lo lắng mang đến anh?"Hứa Tuyển ntạo ra, anh nhếch miệng: "Được, em test nói coi ai ham mê hợp?"Hứa Hủ chỉ tay về phía một cô bé mang bộ váy nhiều năm màu xanh lá cây da ttránh vào đám đông: "Cô gái kia ko tồi. Em thấy cô ấy hòa nhã gần gũi, góc nhìn trong trẻo, hành động đúng mực, lại không tồn tại bọn ông đi thuộc. Quan trọng rộng, vừa rồi cô ấy liếc anh mấy lần."Hứa Tuyển vẫn định thông báo, Quý Bạch từ xẻ rẽ hành lang đi vào: "Bà buôn bản, không còn sớm nữa, họ về thôi."Hứa Hủ đồng ý, cô phải về đơn vị trông bé. Cô cù thanh lịch Hứa Tuyển: "Anh, bọn em về đây. Anh hãy suy nghĩ tráng lệ lời em nói."Hứa Tuyển biếng nhác trả lời: "Anh đang dùng hành vi để phân trần sự quyết trung khu. Bây giờ đồng hồ anh đang đi làm quen với người ta tức thì, em yên trọng tâm đi."Quả thật Hứa Hủ đợi ước ao Hứa Tuyển rất có thể thoát ra khỏi thừa khđọng, bắt đầu lương duyên bắt đầu. Thấy anh trai vậy ly rượu đi thẳng liền mạch về phía cô gái kia, Hứa Hủ mềm lòng, cô không định liên tục can thiệp cơ mà mỉm cười cợt cùng với Quý Bạch: "Chúng ta về thôi."Hứa Tuyển đi đến giữa phòng tiệc. Trước phương diện anh là cô gái Hứa Hủ đề cập. Đúng nlỗi lời Hứa Hủ, tuy nhiên cô nàng đã thủ thỉ với những người không giống, tuy thế Lúc phát hiện tại anh tiến lại ngay sát, gương mặt nghiêng của cô ửng đỏ, mắt sáng lung linh, tầm vóc trsinh hoạt buộc phải thẹn thùng.Hứa Tuyển quay đầu, thấy Hứa Hủ cùng Quý Bạch sẽ ra đi. Anh cố kỉnh ly rượu uống cạn, mặt khác đi lướt qua cô nàng, không còn giới hạn bước.Đêm đang về muộn, cuộc vui sắp tàn, khách sạn vẫn sáng sủa rực ánh đèn điện.Hứa Tuyển đứng bên cạnh ban công trong phòng tiệc, anh ngước quan sát khung trời đầy chang sáng, uống rượu một mình.Lúc ncon gà ncon kê say, anh mơ màng tất cả ý nghĩ: đúng vậy, em gái nói rất đúng, đời fan còn khôn cùng nhiều năm, tôi cũng đề xuất ban đầu cuộc sống thường ngày mới.Hết

Chuyên mục: Tin Tức