Khải thiên bảo bối

     

Thể loại: gã trọc phú x nhỏ xíu xinh đẹp nhất (hay Võ Đại Lang feat Phan Kim Liên phiên phiên bản Võ Đại Lang đẹp mắt trai lắm tiền)

Chuyển ngữ bởi vì Miêu Tộc thiếu thốn Nữ.

Bạn đang xem: Khải thiên bảo bối

Bản dịch chưa được sự chấp nhận của tác giả, phấn kích không đưa theo nơi khác.

Chương 1

CẢNH BÁO, FIC người lớn CÓ NỘI DUNG GIẢ GÁI,

VUI LÒNG SUY NGHĨ KĨ TRƯỚC khi ĐỌC TIẾP.

00.

Dịch Dương Thiên Tỉ say mê nhất dáng vóc vì mình nhưng mà rối tinh rối mù không tìm kiếm được mặt đường lui của vương Tuấn Khải, trông hắn dại ơi là ngốc, độc nhất vô nhị là khi đối thủ đần mặt ra nhìn mình, vô thức liếm môi, vuốt mũi, nuốt nước miếng ừng ực, khiến cho con chim công đực kiêu kỳ trong lòng Dịch Dương Thiên Tỉ được thể đắc chí vô cùng.

Vương Tuấn Khải yêu nhỏ bé như nạm đấy!

01.

Dịch Dương Thiên Tỉ từ bỏ biết mình xinh đẹp, từ bé dại đã ý thức được mình vừa nịnh đôi mắt vừa thu hút tín đồ khác, toàn bộ mọi người đều cẩn thận và nhẹ nhàng với bé. Từ khi nhớ được phần đa chuyện mang đến nay, chỉ cần nhỏ nhắn liếc thứ nào đấy nhiều hơn một chút, sẽ có được người mang thứ đó tới cho bé, chỉ cần bé nhỏ bày tỏ ý nguyện, chuyện đó sẽ cách tân và phát triển theo hướng nhỏ bé muốn.

Nếu như chạm mặt phải chuyện nào đó khó giải quyết, Dịch Dương Thiên Tỉ chỉ việc chớp chớp mắt, bĩu bĩu môi, bứt ngón tay, giậm chân vài cái, không có thứ gì mà bé không gồm được.

Sự tự tin này biểu đạt trong từng cử chỉ, quan yếu nhận thức rõ ràng, trường đoản cú ngón tay cong cong, mũi chân cuộn tròn, mẫu cằm tương đối hếch, mành mi khép hờ, khóe mồm nhếch lên, cụ thể nào cũng vừa vặn, lúc thì đáng yêu, thời gian thì vô tội, vào vẻ ngây thơ luôn lộ ra vài phần khiêu khích.

02.

Ban đầu, sự xuất hiện của vương vãi Tuấn Khải không có gì khác hoàn toàn với hầu hết kẻ khác, Dịch Dương Thiên Tỉ chỉ liếc qua đã biết người bầy ông này cũng mê muội mình, y hệt các “cây đa cây si” kia, chỉ dằng dai quấn quýt hơn.

Bé đi mang đến đâu, hắn theo đến đấy, thực tế Dịch Dương Thiên Tỉ phiền lòng lắm chứ, cơ mà nhờ giáo dưỡng từ nhỏ cùng với yêu thương cầu đề ra cho chính bạn dạng thân mình, nhỏ nhắn chỉ tức buổi tối giậm chân bày tỏ thái độ bất mãn.

Cho đến lúc quỷ thần sai khiến thế nào mà lại Vương Tuấn Khải góp gia đình bé bỏng vượt qua cạnh tranh khăn, Dịch Dương Thiên Tỉ cần phải kết hôn với hắn, nương thân mang lại hắn.

Bé thực thụ không thích Vương Tuấn Khải, fan này vừa quê mùa vừa tục tằn, một ngày dài chỉ biết quay bao bọc bé, ăn diện như tấm bảng màu, dây chuyền sản xuất vàng vòng xoàn nhẫn vàng. Còn nếu không nhờ nhỏ bé ngăn lại, e rằng nhẫn kết hôn sẽ tiến hành thay hết điều này đến dòng khác, bàn tay của bé bỏng cũng được bảo phủ bởi kim cương nguyên chất mất! Càng không phải kể tới đống xế hộp đủ màu đủ dạng vô cùng có vụ việc về thẩm mỹ và làm đẹp của hắn, Dịch Dương Thiên Tỉ ngán chẳng buồn nhìn!

Sau những lần mua áo xống cho nhỏ bé và bị chê lên chê xuống, vương Tuấn Khải cuối cùng cũng gọi được phương pháp chọn trang bị dựa theo những kiểu dáng đã tất cả sẵn vào tủ xống áo của Dịch Dương Thiên Tỉ, sở hữu được nụ cười của mỹ nhân.

Dịch Dương Thiên Tỉ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, đảm bảo chu toàn, vương Tuấn Khải không thể chịu nổi khi thấy bé nhỏ giận bé buồn bé nhỏ tủi, suốt cả ngày khen ngợi nịnh nọt. Dịch Dương Thiên Tỉ nghe mãi thành quen, yên ổn lòng yên ổn dạ, tưởng rằng rất nhiều thứ yêu cầu như thế.

Cho mang đến khi mọi hành vi trước sau như 1 của vương Tuấn Khải lộ diện biến động, nằm ngoài dự đoán của Dịch Dương Thiên Tỉ, hắn về nhà muộn hơn, thẩm mỹ chuyển đổi hẳn, trên tín đồ nhiễm mùi hương son phấn từ mặt ngoài, thậm chí cũng không chăm chú xoay quanh bé xíu nữa, Dịch Dương Thiên Tỉ new thấy hoảng hốt.

Bé phát hiện nay ra nhỏ xíu thích vương vãi Tuấn Khải.

Bé ghi nhớ một vương vãi Tuấn Khải luôn chịu khó đưa đón bé, vương Tuấn Khải luôn đợi bên ngoài phòng học tập của bé, vương vãi Tuấn Khải luôn phối kết hợp đồ nạp năng lượng theo khẩu vị của bé, vương Tuấn Khải luôn luôn ủ ấm tay chân cùng chăn nệm cho bé bỏng trước khi đi ngủ.

Bé nhớ, bao gồm lần nhỏ bé kiếm cớ nhằm gây sự, ôm tâm lý thăm dò xem giới hạn của vương vãi Tuấn Khải mang lại đâu nên giơ tay tát thẳng căng vào khía cạnh hắn, tức buổi tối bảo hắn phới đi. Vương Tuấn Khải sững người, thấy nhỏ nhắn tức đến hơn cả vành đôi mắt đỏ ửng, lập cập dỗ dành, “Ừ ừ ừ, anh ra phía bên ngoài đây, báu vật đừng khó tính nhé.”

Dịch Dương Thiên Tỉ nhìn cánh cửa đã đóng góp lại rồi quan sát bàn tay mình, cuống chết đi được, lý do Vương Tuấn Khải ko né, ngốc cầm cố cơ chứ!

Tối kia nhiệt độ phía bên ngoài xuống cho tới âm năm độ, lúc Dịch Dương Thiên Tỉ mở cửa ra, vương vãi Tuấn Khải đang teo ro mặt cánh cửa, vừa hút thuốc lá vừa run rẩy, phát chỉ ra bé, hắn ném đầu thanh lọc thuốc, hỏi một bí quyết lấy lòng, “Dịch Dịch không giận anh nữa à?”

Dịch Dương Thiên Tỉ quan sát hắn lạnh đến mức chóp mũi với vành tai mẩn đỏ lên cơ mà vẫn cười đến hơn cả hai đôi mắt cong cong, đột nhiên chốc thấy nhức lòng lắm, bé nhỏ nhào trực tiếp vào vòng tay còn vương tương đối lạnh của vương Tuấn Khải, “Đồ đại ngốc!”

03.

Vương Tuấn Khải hình như luôn ngơi nghỉ phía sau đợi Dịch Dương Thiên Tỉ con quay đầu, cũng không nên Dịch Dương Thiên Tỉ quá nhận hay là không thừa nhận, vương Tuấn Khải luôn luôn coi nhỏ xíu như báu vật trong lòng. Sau khoản thời gian biết Dịch Dương Thiên Tỉ mê say hắn, hắn cũng chỉ thêm quang minh chính đại mà hôn hôn ôm ôm nhỏ nhắn thôi, cả vấn đề nằm mơ cũng bật cười nữa.

Hôm ấy, hai người đón lễ Giáng Sinh thứ nhất sau lúc kết hôn. Vẫn như thường xuyên lệ, vương vãi Tuấn Khải vung tiền như rải đất, download hết thùng táo này mang đến thùng hãng apple khác, thêm nữa số sản phẩm công nghệ linh tinh như chuông nhỏ, cành trung bình gửi, mũ Giáng Sinh, khiến nhìn từ xa đang thấy căn biệt thự lung linh như một cây ngày lễ noel khổng lồ.

Sau khi tan học về nhà, Dịch Dương Thiên Tỉ bắt gặp cảnh ấy mà lại không khỏi chê bai, bé xíu phồng má bĩu môi, “Vương Tuấn Khải, anh dung tục quá đấy!”

“Cái này có tục đâu!” vương Tuấn Khải mỉm cười khà khà hôn lên má của Dịch Dịch bảo vật nhà hắn, sau đó dẫn bé bỏng vào nhà, ăn bữa tối với con gà tây và ánh nến, ăn kết thúc còn dùng táo bị cắn dở xếp thành một hình trái tim, ôm Dịch Dương Thiên Tỉ nhưng mà nói, “Bảo bối của anh mỗi ngày đều phải an ninh và vui tươi nhé.”

Dịch Dương Thiên Tỉ thầm nghĩ, cái tên trọc phú này, mặc dù dung tục thật, tuy thế may mà nhỏ nhắn vẫn thích. Bé kéo tay vương Tuấn Khải tới cây tầm nhờ cất hộ trước cửa, túm cổ áo hắn nhưng hôn, nhị tai đỏ nhừ, “Phải hôn ở đây mới đúng!”

Nụ hôn bám dớp kết thúc, vương Tuấn Khải ôm nhỏ bé mà cười, Dịch Dương Thiên Tỉ đá đá chân hắn, “Ôi chao! Anh mau hái quả cho em!”

Thấy vương Tuấn Khải không hiểu, Dịch Dương Thiên Tỉ trừng mắt nhìn hắn, chỉ hận rèn sắt không thành thép; bé tự kiễng chân hái một trái đỏ bên trên cây tầm gởi nhét vào miệng Vương Tuấn Khải, “Đi ngang qua địa điểm này một lần đề xuất hôn một lần! Hôn ngừng phải hái quả tặng ngay em, hái đến bao giờ hết trái mới có thể không hôn nữa!”

Vương Tuấn Khải thêm một đợt nữa cảm thấy bé bỏng xinh đẹp nhất nhà mình quả nhiên là một nhỏ xíu xinh đẹp có văn hóa, kỹ năng và kiến thức gì cũng biết, nhưng mà… vương Tuấn Khải gãi gãi đầu, “Bảo bối à, bất kỳ hái hay không hái, anh đều ước ao hôn em.”

Vương Tuấn Khải đặt mua một đống đồ dùng cho Giáng Sinh, đề xuất sau bữa cơm, Dịch Dương Thiên Tỉ chán quá, lật ra kiểm tra, âm thầm nghĩ, đề xuất trang hoàng lại đơn vị cửa bắt đầu được, ví như không đúng là không nỡ nhìn.

“Vương Tuấn Khải!” Dịch Dương Thiên Tỉ rút từ trong đống đồ dùng ra một thứ gì đấy đỏ rực xen lẫn với bông trắng, gương mặt bé dại cau có, hai con mắt xinh đẹp nhất lộ vẻ tức giận, lẩm nhẩm với vương vãi Tuấn Khải đang đi ra từ đơn vị bếp, “Anh tải cái tai quái gì đây!”

Vương Tuấn Khải nghe thấy âm cuối cao cường của Dịch Dương Thiên Tỉ đề xuất vội rubi sải đôi người mẫu chân dài tới, không chấm dứt lo lắng, “Ôi, làm thế nào đây, làm sao đây”, tận khi bước tới trước phương diện Dịch Dương Thiên Tỉ, thấy được đống đỏ đỏ vào tay bé, hắn lắp bắp, “Anh, ko phải… Dịch Dịch, em nghe anh nói…”

Vương Tuấn Khải căng thẳng lắm, khi nhìn thấy rõ trên tay bé bỏng là mấy thiết bị vải vóc, có quần có áo, hắn new thở phào mà lý giải rằng, lễ giáng sinh mà, hắn muốn có tí bầu không khí ngày lễ, định đóng giả làm ông già Noel khuyến mãi ngay quà cho bảo bối của hắn, không hiểu nhiều sao lại làm nhỏ nhắn giận.

“Xấu quắc!” Dịch Dương Thiên Tỉ hừ hừ vài ba tiếng, bé nhỏ chun mũi, ném bộ đồ quần áo và cỗ râu giả trắng phớ lên trên người Vương Tuấn Khải, “Anh ko được mặc! Tục bị tiêu diệt đi được! Ai buộc phải ông già Noel chứ, em chỉ việc ông ck Noel thôi!”

Hắn vốn định nghĩ báu vật giận rồi cần dỗ dành thôi, nào ngờ nghe được nửa câu sau, vương vãi Tuấn Khải mỉm cười, niềm phần khởi khoe răng hổ, hắn ghẹ tới ôm Dịch Dương Thiên Tỉ, “Ừa ừa ừa.”

“Đây là đồ vật gi nữa?” Dịch Dương Thiên Tỉ sử dụng cùi chỏ đẩy vương Tuấn Khải đã dính sau lưng mình ra, rút một tấm vải đỏ khác, không kịp chờ Vương Tuấn Khải ngăn cản, nhỏ xíu đã mở ra xem, đôi mắt phượng color trà thoáng chốc nở to, gương mặt mềm mịn phồng lên, vành tai cũng lập cập ửng đỏ, “Đồ biến đổi thái!!”

Đó là một bộ vật “bà già” Noel kèm theo với bộ bộ đồ ông già Noel, gồm một loại váy quây red color rực, thân eo có thắt sống lưng da, mép váy tất cả đường viền bằng bông trắng, theo cồn tác rũ váy đầm của Dịch Dương Thiên Tỉ, mẫu váy cũng lay cồn theo.

Vương Tuấn Khải thầm nghĩ, tèo rồi, chỉ riêng bộ đồ áo ông già Noel đã trở nên Dịch Dương Thiên Tỉ chê tới chê lui, ví như để bé xíu biết được ước mơ ngông cuồng của hắn, chưa biết chừng bảo vật của hắn đang đó! tuy nhiên nghĩ đến sự việc bộ thiết bị này được tròng lên người Dịch Dương Thiên Tỉ… vương Tuấn Khải nuốt nước miếng, cảm xúc khá ước ao chờ.

“Anh còn ao ước cơ à!” Dịch Dương Thiên Tỉ thấy hầu kết của vương Tuấn Khải trượt lên trượt xuống, góc nhìn nóng rực bắn về phía mình, làm sao không biết hắn vẫn tưởng tượng ra chuyện gì chứ, bé tức giận thụi hắn một cái, “Dám nghĩ nữa em quýnh anh đó!”

05.

Dịch Dương Thiên Tỉ khoanh chân ngồi trên thảm vào phòng, sờ cằm, quan sát mấy món đồ trước mặt mà lại trầm tứ suy nghĩ.

Thực ra nhỏ nhắn cũng sẵn sàng chúc mừng ngày lễ giáng sinh này rồi, cho dù gì cứ suy nghĩ đến tầm dáng thần hồn điên hòn đảo vì bé của vương Tuấn Khải là bé bỏng thấy vui rồi!

Bé vốn đã chuẩn bị một bộ đồ con tuần lộc khác, dễ thương lắm, có chuông bé dại buộc bên trên cổ, tất cả sừng tuần lộc treo trên đầu, tất cả cả túm đuôi nhỏ bông xù cắn sau mông, nhỏ bé hổng tin vương vãi Tuấn Khải kháng đỡ được quá ba giây; tuy thế nghĩ lại biểu cảm của vương vãi Tuấn Khải khi nhìn thấy chiếc váy đầm quây kia, Dịch Dương Thiên Tỉ bao gồm phần do dự.

06.

Vương Tuấn Khải bị tóm gọn đợi bên cạnh cửa ko được tiến vào mà lo lắng suy nghĩ, chỉ sợ mình có tác dụng Dịch Dương Thiên Tỉ không vui thì tối nay đề xuất nằm ngủ ngoại trừ sofa. May mà lại hơn một tiếng sau đó, cửa phòng ngủ ở đầu cuối cũng hé mở.

Dịch Dương Thiên Tỉ thò phương diện ra ngoài, body giấu sau cánh cửa, mái đầu trước trán còn vương khá nước, nhị mắt cũng ươn ướt, dịu dàng êm ả gọi hắn, “Vương Tuấn Khải, anh qua đây…”

Vương Tuấn Khải nhanh chóng chạy tới, dịp đẩy cửa ngõ còn nghĩ, phải cẩn thận, đừng quá rét lòng kẻo đụng cần Dịch Dương Thiên Tỉ; cố kỉnh mà khi cửa mở ra, đầu óc hắn gần như đình trệ.

Bộ váy đầm ban nãy bị Dịch Dương Thiên Tỉ chê bai bây chừ đang được mặc trên người bé, size của nó vốn có thiết kế cho nữ, may mà lại khung xương của Dịch Dương Thiên Tỉ tương đối nhỏ, eo nhỏ xíu mông cong bắt buộc mới mặc vào được, tuy nhiên vì độ cao nên vạt váy đầm ngắn cũn cỡn, Dịch Dương Thiên Tỉ túm đem vạt trước kéo xuống new miễn cưỡng đậy được phong cảnh dưới tà váy.

Mà kế bên bộ đầm này ra, Dịch Dương Thiên Tỉ còn nhóm sừng tuần lộc gray clolor nhạt, đeo vòng cổ domain authority gắn lục lạc vàng, đi tất trắng lâu năm quá gối, viền tất tất cả gắn những hoa nhỏ, bắp đùi rắn chắc, đôi người mẫu thon nhỏ dại được bao quanh trong đôi tất mà đường cong mang tới mắt cá chân vẫn hiển hiện. Cẳng bàn chân hơi cong cong bởi động tác kẹp đùi của bé, ngón chân hơi teo lại vì chưng thẹn thùng, trông bé vừa thơ ngây vô tội vừa bắt mắt quyến rũ.

Vương Tuấn Khải cảm thấy máu huyết toàn thân dồn về bụng dưới, thậm chí là Dịch Dương Thiên Tỉ không cần làm cái gi thêm, hắn đã bước đầu thở dốc rồi.

Thấy vương vãi Tuấn Khải sững fan ra đó, Dịch Dương Thiên Tỉ không còn nhát gan nữa, bé hăng hái hơn, xoáy lê hiện ra. Bé nhỏ cắn môi, khóe mồm nhếch thành một thú vui xinh đẹp, hai con mắt sáng lộng lẫy ẩn che chút giảo hoạt, “Đẹp hông?”

Chỉ nói suông có vẻ như không đủ, Dịch Dương Thiên Tỉ xoay một vòng, chiếc lục lạc trên cổ vang lên tiếng kêu lanh lảnh, lúc bé bỏng xoay người, vương Tuấn Khải rất có thể thấy rõ nửa bên dưới của đôi mông trần trắng múp. Bé bỏng tuy nhỏ xíu nhưng chỗ cần đầy vẫn đầy đặn khiến cho đường cong từ bỏ đùi mang đến mông đẹp nhất hút mắt, vắt mà Dịch Dương Thiên Tỉ mặc nhiên lắm, như vậy người làm sao đó bao gồm phần bên dưới “man mát” hổng phải bé đâu. Nhỏ nhắn xoay một vòng rồi nghiêng đầu nhìn Vương Tuấn Khải, ngón chân đá nhẹ lên người hắn qua lớp tất lụa trắng mỏng mảnh tanh, “Hỏi anh đó!”

Vương Tuấn Khải bị đá dịu như gãi ngứa mà lại vẫn không hoàn hồn, ngược lại, hắn càng muốn khai quật khung cảnh kiều diễm này nhiều hơn, đành bất đắc dĩ sải chân định tiến tới gần hơn, nhưng nhỏ nhắn xinh đẹp mắt đã dùng ngón trỏ chỉ vào ngực hắn, bĩu môi không cho phép hắn cho tới gần, cụ chấp yên cầu câu trả lời, “Có đẹp mắt hông!”

Đây chắc rằng là lần riêng lẻ Vương Tuấn Khải “kháng chỉ” sau thời điểm kết hôn, hắn cụ chặt ngón tay không lớn của Dịch Dương Thiên Tỉ, kéo nó ra khỏi lồng ngực mình, kéo nhỏ bé xinh rất đẹp vào lòng. Bí quyết một lớp đầm quây bằng vải nhung, hắn chỉ sờ thấy sống sườn lưng và vòng eo miếng dẻ, nhưng cũng đầy đủ để fan ta suy tưởng ko ngừng, buột miệng đáp ngay, “Đẹp chứ đẹp nhất chứ, Dịch Dịch tất yếu là người đẹp tuyệt vời nhất rồi.”

Nghe thấy câu này, tất yếu Dịch Dương Thiên Tỉ khôn xiết hài lòng, nhưng bé xíu chưa nghịch đã! bé vẫn ao ước chòng ghẹo vương Tuấn Khải thêm lát nữa, như trêu mèo ấy, nuốm một cây gậy đồ nghịch phất cho tới phất lui để hắn vồ qua vồ lại, toàn trung khu toàn ý để ý dõi theo nhúm lông buộc trên sản phẩm chơi, mà phiên bản thân nhỏ nhắn chính là chiếc lông vũ đẹp tươi nhất, hoa lệ nhất.

Nào ngờ, người bầy ông cơ như bị mất khống chế, tất tả ôm eo bế nhỏ bé lên, hễ tác vồ vập như mãnh hổ tha nhỏ mồi, Dịch Dương Thiên Tỉ vừa bổ ngồi xuống chóng nệm quyến rũ đã hừ hừ thành tiếng, lông mi nhíu lại, khóe mắt rớm đỏ, tiếng khóc thét buột ra từ bỏ cổ họng khiến dây thần khiếp trong đầu vương Tuấn Khải càng thêm căng.

“Đau quá!” Dịch Dương Thiên Tỉ mếu máo, giơ chân đấm đá Vương Tuấn Khải, hắn mặc mang đến bàn chân bé xíu đạp lên bụng mình, cú sút nhẹ hều không hù dọa được ai; thấy nhỏ xíu xinh đẹp mắt nhăn nhó, hắn mới tạm dừng hỏi bé xíu đau sinh sống đâu.

Thế nhưng bé xíu giơ chân lên như thế, nhị chân nhỏ bé xinh rất đẹp mở rộng, khung cảnh lộ ra không chỉ có có bắp đùi mịn màng như tuyết mà gồm cả cảnh xuân hồng hào, bấy giờ đồng hồ Vương Tuấn Khải new giật mình phát giác Dịch Dương Thiên Tỉ không mặc quần chíp, không chỉ có vậy giữa mông còn cắm một nhúm đuôi tuần lộc – hắn bị tiêu diệt mất thôi.

Ý thức được điều này, hắn như phân phát cuồng, bàn tay đang nắm cổ chân Dịch Dương Thiên Tỉ bất tri bất giác siết chặt thêm; lòng bàn tay hắn không chạm tới da thịt mềm như ngọc nhưng mà là sản phẩm công nghệ vải lụa white như sữa, thời gian vuốt ve chợt thấy phấn khích một biện pháp khác lạ.

Vương Tuấn Khải ngả tín đồ về phía trước, bóc tách hai chân của bé nhỏ xinh rất đẹp ra, người dưới khó chịu đề nghị vặn vẹo cho tới lui, gương mặt lộ rõ vẻ chịu đựng đựng lẫn ko vui, nhị má đỏ bừng, ngón tay khẽ cong cong đẩy đầu vai vương Tuấn Khải, “Đè vào đuôi em rồi, đau quá!”

Hóa ra Dịch Dương Thiên Tỉ ở một mình trong chống lâu vậy nên là để sẵn sàng những đồ vật này. Bộ đồ quần áo tuần lộc mà nhỏ xíu mua vốn chỉ bao gồm sừng tuần lộc, lục lạc, bao tay tay bông xù với chiếc quần ngắn color nâu; hai thứ phía trước còn sử dụng được, hai thứ phía sau thật khiến cho Dịch Dương Thiên Tỉ nghi vấn về thẩm mỹ. Bé xíu cảm thấy hồ hết thứ này vẫn chưa đủ thú dzị đề nghị len lén lướt một vòng siêu thị đồ đùa tình thú, vất vả lắm mới tìm được đuôi tuần lộc phiên bản giới hạn của mùa Giáng Sinh, nhưng mà mần tìm tự nhét đuôi cho doanh nghiệp trong nhà tắm cũng tốn tương đối công sức, hai mắt của bé xíu đã ướt rượt, nhét sai kiểu phải đau lắm. Nếu chưa phải muốn thấy vương vãi Tuấn Khải vui vẻ, còn lâu bé mới làm như vậy.

Xem thêm: Tìm Kiếm: Đại Thánh Xá Lợi Tôn Vương Phật Tổ Như Lai Cũng Phải Kiêng Nể

Thế cơ mà Vương Tuấn Khải ném nhỏ xíu xuống giường, mông vừa chạm xuống giường đang đẩy loại đuôi bằng nhựa chọc vào bên trong, không thể dự báo gì, góc nhìn rất cạnh tranh chịu.

Dịch Dương Thiên Tỉ chưa khi nào muốn chịu rấm rứt trước phương diện Vương Tuấn Khải, bé xíu lập tức bĩu môi, sụt sịt mũi, vung nắm đấm mềm như bông lên người Vương Tuấn Khải, “Anh đo đắn nhẹ một chút sao!”

Kết hôn từng nào lâu rồi nhưng Vương Tuấn Khải vẫn không miễn dịch được với nước mắt của Dịch Dương Thiên Tỉ, hắn mau chóng nâng đôi mông bé dại đáng yêu đương của nhỏ xíu lên sờ soạng, “Lỗi của anh, lỗi của anh, anh xem xem đau ở chỗ nào nào.”

Dịch Dương Thiên Tỉ tiện đà lật fan lại, úp sấp bên trên giường, vểnh mông lên, dòng váy ngắn cùng với viền lông mềm mịn và mượt mà rủ xuống vốn chỉ đậy được một ít mông cứ vắt lắc lư trên mông theo hễ tác của bé, cái đuôi cute màu nâu lồi ra dưới vạt váy, trông không không giống gì một chiếc đuôi thật mọc thân khe mông.

Dịch Dương Thiên Tỉ hóng mãi ko thấy vương vãi Tuấn Khải có động tác gì, ko kiềm nén được hiếu kỳ mới xoay đầu lại, hốt nhiên giật mình vì chưng dục vọng trằn trụi trong đôi mắt của người bầy ông kia. Nhỏ nhắn khẽ co chân, nghĩ bụng, giỏi là xong lại đi, dường như đùa tương đối quá rồi.

Nhưng không chờ Dịch Dương Thiên Tỉ kịp ân hận hận, bàn tay của vương Tuấn Khải vẫn mò lên chân bé, tỉ mẩn sờ tự lòng cẳng chân đến bụng chân, đầu gối, đùi, lòng bàn tay dò mẫm từ đùi vào vạt váy. Đôi mông tròn căng của bé xíu rơi vào “ma trảo” của vương vãi Tuấn Khải, hắn vừa nắn vừa bóp.

“Dịch Dịch, sao em đẹp rứa chứ.” Giọng vương vãi Tuấn Khải khàn khàn, như thể đang cầm cố kiềm chế, những lần hắn khen Dịch Dương Thiên Tỉ luôn luôn ngọt như mía lùi, nhưng lại toàn là lời thành tâm cả, Dịch Dương Thiên Tỉ mặc dù tỏ vẻ căm ghét đấy, nhưng trong tim cũng dễ chịu và thoải mái vô cùng.

Lần khen ngợi này đi cùng rất tiếng thở dốc cạnh tranh nén của vương vãi Tuấn Khải, ngón tay hắn lưu luyến mãi trên đôi mông vừa white vừa mịn, từ bây giờ mới ghi nhớ ra dòng đuôi bé dại cắm giữa khe mông chỉ chiếm mất địa điểm của hắn. Vương vãi Tuấn Khải túm mang nó định rút ra, ai ngờ vừa va vào vẫn nghe thấy giờ đồng hồ hừ vơi của Dịch Dương Thiên Tỉ; nhỏ bé lắc rung lắc mông, cái váy đỏ đến tức mắt tê cũng rung lắc lắc theo.

Vương Tuấn Khải hôn lên vành tai chớm đỏ của Dịch Dương Thiên Tỉ để yên ủi bé, men xuống nên cổ được quấn do vòng da, hôn từ đầu vai nhỏ xíu gầy hôn xuống, cuối cùng dừng ở nhì má mông white nõn múp mụp. Hắn túm rước nhúm đuôi color nâu, đàng hoàng kéo nó ra ngoài. Dịch Dương Thiên Tỉ túm lấy ga trải giường, khẽ rên hừ hừ, độ cong của nút đuôi trượt qua từng nếp gấp, thời điểm rút không còn còn vạc ra giờ đồng hồ “poc”, cơ mông vô thức thít chặt lại, nơi nào đó đang được dung dịch trơn vừa mượt ướt vừa hồng hào.

Vương Tuấn Khải nhìn chăm chắm vào đó không chớp mắt, ngón tay hắn ko kiềm nén được nhưng gẩy gẩy hậu huyệt của bé nhỏ xinh đẹp, da thịt ẩm ướt ôm đem ngón tay, không chỉ có nóng hầm hập ngoài ra ướt dầm dề, khi rút tay ra còn che loáng ánh nước. Vương vãi Tuấn Khải như bị ma xui quỷ khiến, hắn hôn chụt một chiếc lên má mông bọn hồi, sau đó tách mông nhỏ nhắn ra, vươn lưỡi liếm lên nơi ngón tay hắn vừa đi qua. Nếp uốn đỏ tươi của hậu huyệt mấp máy, lắp thêm gel dung dịch trơn vị đào ngửi qua thì thơm chứ ăn vào chẳng ra sao.

“Á!” Dịch Dương Thiên Tỉ lag mình bởi vì động tác của vương Tuấn Khải, hoảng loạn bò về phía trước, cuống cuồng trở về đẩy đầu hắn ra, “Không được không được!”

Thế nhưng các giọng nói của bé bỏng có bảy phần gớm ngạc, ba phần mềm yếu, cảm xúc bị liếm vùng sau vừa kỳ cục vừa thoải mái. Vương Tuấn Khải túm ngược nhỏ bé về, vị giác trơn trượt mút đuối trên má mông mềm. Bàn tay gian xảo của hắn còn luồn ra phía trước, rứa lấy “que thịt” của nhỏ bé mà xoa nắn, có tác dụng Dịch Dương Thiên Tỉ khước từ vô hiệu, eo nhũn ra, ngón chân bấm xuống ga giường đến trắng bệch, đùi thít chặt, cảm giác sướng lan ra tự hai khu vực nhạy cảm nhất. Bé bỏng vùi đầu vào cánh tay cơ mà ậm ừ rên rỉ.

Que thịt phía trước được mân mê nhưng run run nhả ra tinh dịch, làm không sạch bàn tay vương vãi Tuấn Khải, cũng dính cả vào vạt váy, hóa học vải đỏ bám vài giọt dịch trắng đục. Dịch Dương Thiên Tỉ thở dốc, ở rạp xuống giường, đôi mông vừa tròn vừa trắng vểnh lên thiệt cao. Dục vọng phía trước được thỏa mãn rồi, cơ mà huyệt nhỏ dại mẫn cảm vùng sau bị liếm một hồi vẫn chưa thấy đủ, dù co rụt lại cũng không che đầy được cảm giác trống rỗng.

Dịch Dương Thiên Tỉ ko thích chờ chờ, nhất là khi đã có tác dụng tình với vương vãi Tuấn Khải nhiều rồi, thân quen với điều kỳ lạ của chuyện giường chiếu; chũm mà hôm nay đây thứ đáng lẽ đề nghị nhét vào từ rất lâu cứ do dự mãi, bé bỏng xinh đẹp mắt không vui, nhéo eo vương vãi Tuấn Khải lẩm bẩm bảo hắn đã cởi áo xống rồi thì cấp tốc lên! Hình như nhỏ xíu đã quên mất fan ngượng ngùng dịp bị liếm phía sau đề xuất bắt vương vãi Tuấn Khải tạm dừng là ai rồi.

Vương Tuấn Khải bị nhéo nhức cũng không kêu la, hắn chỉ kẹ tới hôn hôn thơm thơm, nữ tính an ủi Dịch Dương Thiên Tỉ, bảo bé nhỏ đợi hắn một lát, hắn đi rước bao. Dịch Dương Thiên Tỉ bị hôn mà hai đôi mắt nheo nheo, bé nằm nghiêng bên trên giường, ôm cổ vương Tuấn Khải không chịu buông, thủ thỉ rằng, “Khỏi yêu cầu bao! Anh mau lên–––”

Vương Tuấn Khải kháng tay hai bên đầu Dịch Dương Thiên Tỉ nhằm tránh đến sức nặng cơ thể mình đè lên người bé, cúi đầu hôn hôn phân tử châu bé dại bĩu lên vô cùng tùy hứng kia. Dịch Dương Thiên Tỉ bị gặm môi mới bất ngờ đột ngột nhớ ra chuyện gì đó, bé đánh vương vãi Tuấn Khải mấy cái, tức về tối dùng hai con mắt phượng ửng đỏ lườm hắn, “Anh dám hôn em! Ban nãy anh… anh còn dám hôn em!”

Vương Tuấn Khải đón ý nói a tòng nhận lỗi với bé, vừa dỗ dành riêng “không sao đâu mà bảo vật chỗ đó của em vừa sạch mát vừa xinh” vừa lo sợ Dịch Dương Thiên Tỉ đang tức giận nên dùng ngay bốn thế nằm nghiêng này, tay trái nhấc chân của nhỏ bé lên, nhàn hạ chèn sinh dục nam đã cứng ngắc của bản thân vào hậu huyệt, quả nhiên chặn được miệng của Dịch Dương Thiên Tỉ, khiến nhỏ nhắn phát ra tiếng ưm ưm mỗi lúc côn giết mổ to bự đâm vào.

Hậu huyệt chặt khít bị tách ra từng chút một, mặc dù Dịch Dương Thiên Tỉ đang quen làm chuyện này với vương vãi Tuấn Khải nhưng mỗi lần đều buộc phải hít thở thiệt sâu new quen được cùng với kích cỡ kinh điển của hắn. Đợi khi lắp thêm ấy trọn vẹn tiến vào cơ thể mới có thể thả lỏng hơn, hậu huyệt bất giác co thắt, hệt như đang gặm yêu để kính chào hỏi vị khách quen.

Vương Tuấn Khải được vách tường bằng thịt rét ẩm bên phía trong ôm chặt, hắn đúc rút rồi đẩy vào, lặp lại vài lần như thế, không thấy Dịch Dương Thiên Tỉ lòi ra biểu cảm không vui nữa bắt đầu dám bạo gan đưa đẩy. Dịch Dương Thiên Tỉ nằm nghiêng bên trên giường, bị đâm đến hơn cả sắp quấn quanh tròn một cục dưới Vương Tuấn Khải. Một chân bé bỏng bị vương Tuấn Khải nhấc lên, nhì chân không có chỗ để, góc độ mà dương vật đâm tới phía bên trong cơ thể nhỏ bé không giống như những lần trước, rất ít lúc đâm tới đường tiền liệt, kích thích sinh lý cũng ít. Bé nhỏ chỉ cảm thấy dương đồ gia dụng thô to kia nhét đầy khung hình mình, cơ mà không nếm được bao nhiêu cảm hứng sung sướng mang lại tê dại. Dịch Dương Thiên Tỉ hừ hừ tỏ vẻ bất mãn, ngón tay cào cào cánh tay vương Tuấn Khải như một con mèo, “Ưm, a… em không thích… tư thế này!”

Lời ân oán thán cất lên trong số những cú thúc có vẻ như khó khăn, tuy thế Vương Tuấn Khải không hề bỏ lỡ, hắn chớp nhoáng dừng hễ tác, xoa xoa mi trọng điểm nhăn nhíu đầy tấm tức của bé bỏng xinh đẹp, êm ả dịu dàng xoay nhỏ nhắn nằm thẳng lại, tiếng nói của hắn khàn đặc bởi vì kiềm chế, “Như thế này có được không?”

Dừng xe giữa đường là việc làm mất đi nhân tính lắm, Dịch Dương Thiên Tỉ cũng không quậy thêm, bé bỏng trả lời rất solo giản bằng cách khoác tay lên vai vương vãi Tuấn Khải, đôi chân nhỏ nhắn thon white nõn thế vẻo bên trên eo hắn, lắc lắc mông để nuốt đồ kia sâu thêm, hôm nay mới ăn nhập hôn gã trọc phú vương Tuấn Khải một cái.

Nhận được sự đồng ý từ nhỏ bé xinh đẹp, vương vãi Tuấn Khải trao cho nhỏ xíu một nụ hôn triền miên rồi cầm cố vòng eo mảnh mai của nhỏ xíu mà chuyển đẩy vào trong; quy đầu to khủng không dứt khuấy đảo bên phía trong hậu huyệt nóng áp, tìm kiếm kiếm điểm G khiến cho Dịch Dương Thiên Tỉ thoải mái. Hai tín đồ trước nay luôn luôn rất ăn ý, vương Tuấn Khải thử vài lần đâm, nông sâu tất cả cả, Dịch Dương Thiên Tỉ nhanh lẹ đỏ mặt, sản phẩm mi ướt nhèm, song môi đỏ tươi phát ra tiếng khóc thét ngọt nị.

Vạt váy bị tớn lên trường đoản cú bao giờ, bịt phủ vùng bụng, nửa bên trên của loại váy quây cũng nhúm thành một đống giữa eo vị động tác ma tiếp giáp với ga giường của Dịch Dương Thiên Tỉ. Xương quai xanh tinh tế và lồng ngực gầy lộ ra, phập phồng theo từng nhịp thở dốc của công ty nhân. Vương Tuấn Khải vừa ưỡn hông đẩy dương vật của bản thân mình vào trong vừa cúi đầu ngậm rước hạt đậu thần nổi lên giữa lồng ngực Dịch Dương Thiên Tỉ, cần sử dụng răng nanh gặm nhẹ lên đầu nhũ xung huyết, thỉnh phảng phất còn mút vài cái.

Da giết toàn thân bé xíu xinh rất đẹp nóng tưng bừng vì vương vãi Tuấn Khải, bất kể là cảm giác sung phấn chấn kích thích bên phía trong cơ thể hay cảm xúc ngứa ngáy xen lẫn đau đớn trên đầu ngực đều khiến cho Dịch Dương Thiên Tỉ thoải mái và dễ chịu đến mất phương hướng. Bé xíu kéo nhúm tóc sau gáy vương Tuấn Khải, ngửa đầu rên rỉ.

Lục lạc nhỏ dại trên cổ phân phát ra từng tiếng leng reng theo mỗi lần chấn động, sừng tuần lộc trên đầu cũng run run, chỉ là loại đuôi tuần lộc phía sau đã biến thành một cây gậy giết mổ vừa thô vừa to, không xong xuôi cắm rút. Những lần ma sát với lối vào đỏ tươi, nó đều kéo theo một ít bọt trắng tự gel thoa trơn, khung người giao hòa cũng sản xuất thành giờ đồng hồ động gồm tiết tấu, khiến cho tiếng thở dốc và tiếng rên sướng ưm a của Dịch Dương Thiên Tỉ trở cần rời rạc. Giờ rên ngọt lịm kết hợp cùng giờ đồng hồ kêu của lục lạc thiếu hiểu biết sao kết hợp đến lạ, lọt vào tai vương vãi Tuấn Khải thành một sản phẩm giai đẹp lung linh đẹp.

Dịch Dương Thiên Tỉ bị chịch tới mức thở hồng hộc, bụng bên dưới siết chặt mong muốn chống lại vật dụng to phệ hung dữ phía bên trong cơ thể. Bé nhỏ giơ giơ sờ sờ bụng mình, hoàn toàn có thể cảm nhận ra lực đâm như ý muốn rách luôn da bụng, tuy vậy động tác mấp mô này bị hóa học vải nhăn nhúm trên bụng che chắn rất tốt.

“Ưm–––” Dịch Dương Thiên Tỉ chẳng còn tâm tư tình cảm nghĩ mang đến chuyện khác, vương Tuấn Khải nắm rõ cơ thể bé xíu như lòng bàn tay. Bé xíu khẽ nhíu mày, hàng mi khép hờ, hé miệng phát ra tiếng rên yếu đuối ớt, đây là tín hiệu mang lại thấy nhỏ bé sắp đến cao trào. Vương vãi Tuấn Khải đẩy hông duy trì tần suất cắn rút, nghiền nát điểm mẫn cảm bên phía trong cơ thể bé, bàn tay đang nắm dữ eo bé xíu cũng siết chặt hơn, nhưng mà Dịch Dương Thiên Tỉ chỉ cảm thấy được từng tầng khoái cảm ck chất lên nhau, sung sướng đến tê tín đồ lan dọc toàn thân, trở thành dòng tan thoát thoát khỏi que thịt đáng yêu theo động tác chạy nước rút của vương Tuấn Khải.

Cơ thể căng thẳng bỗng chốc thả lỏng sau khoản thời gian bắn tinh, đôi chân dài được gói trọn trong song tất lụa white gác hờ bên bạn Vương Tuấn Khải, bắp chuối co cúp ban nãy chúi xuống, body toàn thân mềm oặt.

Vương Tuấn Khải cúi đầu hôn bé, Dịch Dương Thiên Tỉ ngoan ngoãn đáp lại, thân mông vẫn không kết thúc bị gặm rút, nhưng lực đạo và biên độ đã hơn hẳn ban nãy, tần suất đưa đẩy hông của vương vãi Tuấn Khải nhanh hơn hẳn. Hắn vùi đầu vào hõm cổ Dịch Dương Thiên Tỉ, khá thở nặng nề hà phả lên tai bé, cuối cùng ấn eo nhỏ bé đẩy vào trong thiệt mạnh, Dịch Dương Thiên Tỉ hiểu được hắn cũng đạt mang đến cao trào rồi.

07.

Người nói khỏi phải đeo bao là Dịch Dương Thiên Tỉ, người tức giận nhéo vương Tuấn Khải trong những lúc tẩy rửa cũng là Dịch Dương Thiên Tỉ.

“Đều trên anh!” phương diện mũi bé xíu đỏ bừng, body toàn thân lười biếng không muốn động đậy, cứ nằm rạp trong tâm Vương Tuấn Khải, mặc đến ngón tay hắn thăm dò thân mông mình, lôi ra thứ vừa bị phun vào trong.

“Ôi chao vơi thôi!” vị trí đó bị giãn ra, từ bây giờ vừa cơ vừa ngứa, tất cả ảo giác như vương Tuấn Khải vẫn còn đó vùi mặt trong; bị ngón tay đâm đâm chọc chọc như thế, mẫn cảm đến cả không nén được giờ đồng hồ kêu.

Dịch Dương Thiên Tỉ căn vặn vẹo cơ thể, gặm môi trừng mắt với vương Tuấn Khải, “Ngày mai em sôi bụng thì nên làm sao!”

“Không đâu ko đâu, anh giúp em rửa sạch mát nhé Dịch Dịch.”

Vương Tuấn Khải vừa nói xong xuôi đã bị cắn một cái đau điếng lên vai, bé bỏng xinh rất đẹp ban nãy còn là con tuần lộc nhỏ tuổi bỗng chốc biến thành con mèo hung dữ giơ nanh múa vuốt, tức tối cắn ngập xương bẫy vai của hắn, để lại vài vệt răng, “Sau này sẽ không được bắn vào trong!”

“Hây, anh biết rồi mà cục cưng.” vương vãi Tuấn Khải ko ngốc đến cả cãi trả em bảo anh bắn vào đâu.

08.

Thế nhưng hôm sau Dịch Dương Thiên Tỉ phạt sốt.

Không yêu cầu do không rửa sạch mát sẽ, không sôi bụng cũng không thấy phía bên dưới khó chịu, mà lại Vương Tuấn Khải vẫn khôn cùng căng thẳng, hắn quấn bé xinh đẹp nhất như trái bóng, mong đưa nhỏ bé tới căn bệnh viện.

“Em hông đi!” Dịch Dương Thiên Tỉ váng đầu, chỉ mong mỏi rúc trong chăn ngủ ngơi, chẳng hề mong mỏi tới nơi quái quỷ như bệnh viện.

Nhưng gương mặt nhỏ tuổi nhắn đỏ bừng bởi vì sốt cùng tiếng nói khàn khàn yếu hèn ớt chỉ khiến Vương Tuấn Khải băn khoăn lo lắng thêm, hắn bỏ mặc nguy cơ chọc giận Dịch Dương Thiên Tỉ cơ mà nhét nhỏ xíu vào xe, đi kiểm tra sức khỏe bệnh.

Ồ, lần này hắn biết điều cơ mà chọn dòng Benz white color mà Dịch Dương Thiên Tỉ thích.

09.

Khi quay trở lại từ bệnh viện, Dịch Dương Thiên Tỉ càng thêm rầu rĩ, “Đã bảo cùng với anh là chỉ bị cảm thôi mà.” Chẳng có việc gì rồi cũng chạy tới dịch viện, tức tuyệt nhất là còn bị tiêm một mũi, Dịch Dương Thiên Tỉ cảm giác thua thiệt vượt chừng!

“Đang yên đang lành sao mà cảm được? có phải trời giá quá không?”

“Làm sao em biết?”

Vương Tuấn Khải ngoan ngoãn rót nước với đắp thêm chăn mang lại bé. Dịch Dương Thiên Tỉ bị ủ tới mức toàn thân hồng hồng, suy nghĩ tới đủ tài năng gây ra cơn cảm mạo cho mình, quyết định trước tiên phải loại trừ việc nhằm mông è nhét đuôi trong phòng tắm khiến cảm, bởi thế bé nhỏ đổ không còn tội vạ lên đầu vương vãi Tuấn Khải – tối qua hắn làm thêm nữa trong bồn tắm, nước nôi lạnh không còn cả!

“Đều trên anh!”

“?” vương Tuấn Khải nghi ngại chưa đến nửa giây, bản năng đang bắt hắn thừa nhận tội trước, “Đúng đúng đúng, trên anh, lần sau không dám nữa.”

10.

Trong ngày Giáng Sinh, Dịch Dương Thiên Tỉ ngủ ngay gần hết ngày, mang đến chập tối mới mơ màng tỉnh lại, cơn sốt đã lui, bé cũng thoải mái và dễ chịu hơn.

Bé quấn chăn ngồi trên sofa cùng Vương Tuấn Khải, đập vào mắt vẫn là đống đồ gia dụng trang trí hào bóng dung tục của hôm qua. Dịch Dương Thiên Tỉ quan sát đống trái châu Giáng Sinh hóa học đầy thùng giấy mặt cạnh, lưu giữ tới trò chơi make up hoang đường tối qua nhưng sắc hồng lan tự má xuống cổ, quên luôn luôn cả ý suy nghĩ trang trí lại cống phẩm lúc đầu.

Vương Tuấn Khải chưa từng dời sự chăm chú khỏi Dịch Dương Thiên Tỉ, thấy báu vật nhà mình đỏ phương diện đỏ cả tai, cứ tưởng bé nhỏ phát sốt, “Dịch Dịch, em vẫn sốt à?”

Dịch Dương Thiên Tỉ lắc đầu, cọ cọ lòng bàn tay đang lấp trên trán mình, rồi nhích lại gần vòng tay của vương Tuấn Khải. Trên tv đang phát chương trình trực tiếp ngày Giáng Sinh, tín đồ dẫn công tác hỏi về điều cầu Giáng Sinh của các khách mời, Dịch Dương Thiên Tỉ cũng buột miệng hỏi, “Vậy điều cầu Giáng Sinh của anh là gì?”

Vương Tuấn Khải ôm chặt Dịch Dương Thiên Tỉ, nghe tiếng nói nghèn nghẹn với theo giọng mũi của nhỏ nhắn xinh đẹp cơ mà đau lòng ước ao chết.

“Điều mong Giáng Sinh của anh ý là hi vọng trời chớ lạnh như vậy nữa.”

Dịch Dương Thiên Tỉ nghe xong, ko kìm được nhưng mà nhếch môi, ngước đầu lên bắt gặp ánh mắt loang nhoáng ý cười cợt của vương Tuấn Khải, tâm ý nồng đậm trong đôi mắt dường như lan tỏa qua ánh nhìn của họ, từ hai con mắt hoa đào kia truyền tới đôi mắt màu hổ phách.

“Đồ ngốc!”

Điều cầu này phát triển thành hiện thực nhanh lắm, nơi nào có vương Tuấn Khải cũng nóng sực ấy mà.


Chuyên mục: Tin Tức