Toàn chân thất tử

     
Là một chi phái phệ và đặc biệt tuyệt nhất của Đạo giáo Trung Quốc, Toàn Chân giáo được lập tự cụ kỷ 12 và lưu lại truyền tới thời điểm này. Điểm rực rỡ của Toàn Chân giáo là kết hợp phương thức tu luyện của tất cả Đạo giáo, Phật giáo cùng Nho giáo, xuất hiện phải khối hệ thống hành đạo, tu thân, dưỡng tính, dưỡng sinh lạ mắt.

Vương Trùng Dương lập đạo

Vương Trùng Dương là tiên sư knhị tô của Toàn Chân giáo. Nhà văn uống tìm hiệp Kyên Dung đang khôn xiết trân trọng Khi viết về Vương và các đệ tử của ông. Qua ngòi cây bút của Klặng Dung trong "Xạ điêu nhân vật truyện", "Võ lâm ngũ bá", fan ta biết đến Vương Trùng Dương nlỗi một hero dân tộc phòng quân Klặng, một "Trung Thần Thông" võ nghệ khôn cùng quần, Tiên phong trong ngũ bá: Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái.

Bạn đang xem: Toàn chân thất tử

Vương Trùng Dương (1112-1170) tên thiệt là Vương Cát, đạo hiệu Trùng Dương Tử, bạn Hàm Dương, thức giấc Thiểm Tây. Vương xuất thân gia đình phong lưu, học tập thong dong, giỏi võ nghệ, từng thi đậu CN võ và làm cho một chức quan tiền nhỏ. Do bất khoái trá, Vương từ quan liêu về quê, học tập theo Lão Trang, suốt cả ngày uống rượu, hành vi pchờ túng bấn, tiếng nói ngông cuồng nên fan trong thôn Call là "Vương Hại Phong". Năm Chính Long thứ 4 triều Kim (1138), tại trấn Cam Hà, Vương Trùng Dương chạm chán được nhì tiên nhân đã đắc đạo là Chung Ly Quyền và Lã Động Tân truyền mang đến "Kyên đối kháng mật quyết".

Vương Trùng Dương.

Từ kia Vương vứt cống phẩm, lên núi Chung Nam đào một mộ huyệt (hang) sống vào đó mà tu luyện, Gọi là "Hoạt tử nhân mộ". Năm Đại Định vật dụng 7 (1167), Vương đốt lều cỏ, vắt bình chén bát bằng sắt đi vân du hành đạo.

khi cho vùng Ninch Hải ở trong buôn bán đảo Sơn Đông, Vương lập am Toàn Chân, thu nhận 7 đại đệ tử trước tiên của Toàn Chân giáo, tín đồ theo rất đông, hiện ra Bắc tông Đạo giáo, vị cố vững mạnh. Vương Trùng Dương chỉ tuyên giáo vào 3 năm rồi trngơi nghỉ về Quan Trung mà lại hóa (chết), mai táng sống Chung Nam. Các đệ tử sưu tập rộng 1.000 bài thơ, vnạp năng lượng của Vương, biên soạn thành "Toàn Chân tập" lưu giữ hành vào đạo.

7 đại đồ đệ của Vương Trùng Dương lần lượt nối ngôi giáo chủ nhằm hành đạo, mỗi người lại lập thành một đưa ra phái nhỏ: Mã Ngọc (đạo hiệu Đan Dương Tử) lập Ngộ Tiên phái; Đàm Xứ đọng Đoan (Trường Chân Tử) lập Nam Vô phái; Lưu Xứ đọng Huyền (Trường Sinh Tử) lập Tùy Sơn phái; Khưu Xđọng Cơ (Trường Xuân Tử) lập Long Môn phái; Vương Xử Nhất (Ngọc Dương Tử) lập Du Sơn phái; Hách Đại Thông (Quảng Ninc Tử) lập Hoa Sơn phái; Tôn Bất Nhị (Thanh khô Tĩnh tán nhân) lập Tkhô nóng Tĩnh phái.

Khưu Xứ đọng Cơ hành đạo

Các đệ tử của Vương Trùng Dương ra sức cải tiến và phát triển Toàn Chân giáo biến hóa một giáo phái hùng vượt trội nhất thời Kyên ổn, Nguyên ổn, có những lúc gần như là quốc giáo, "Toàn Chân đạo sĩ", "Toàn Chân đạo quán" hiện hữu khắp địa điểm. Trong số những nhân thiết bị hàng đầu, lao động lớn số 1 là Khưu Xứ Cơ.

Toàn Chân thất tử.

Khưu Xứ Cơ (1148-1227) người nghỉ ngơi Thê Hà, Đăng Châu (Sơn Đông), tự là Thông Mật, đạo hiệu Trường Xuân Tử, bạn đời Call là Trường Xuân chân nhân. Năm 18 tuổi bái Vương Trùng Dương làm cho thầy, trở thành 1 trong "Toàn Chân thất tử" đi truyền giáo những khu vực. Sau lúc thầy mất, Khưu Xứ đọng Cơ cư tang bên mộ thầy 3 năm, kế tiếp ẩn cư tu luyện tại Phan Khê, Long Môn Sơn 13 năm mới ngộ đạo, lập ra Long Môn phái, môn sinh rất đông, khét tiếng mọi nơi, được Kyên ổn Thế Tông nhà vua triệu vào khiếp nhằm hỏi đạo, nhà trì các pháp sự.

Khưu Xứ đọng Cơ thông suốt thời gắng. Khi quân Mông Ngulặng nổi lên phòng triều Klặng, theo triệu kiến của Thành Cát Tư Hãn, năm 1222, Khưu Xđọng Cơ khi ấy vẫn quanh đó 70 tuổi, dẫn 18 đồ đệ khởi đầu từ Lai Châu, quá rộng một vạn dặm đường mang lại Đại Tuyết Sơn trực thuộc Tây Vực (nay là vùng Afganistan) để yết loài kiến Nguyên ổn Thái Tổ. Khưu Xđọng Cơ đạo hạnh cao niên, Thành Cát Tư Hãn rất kính trọng.

"Nguyên sử" chnghiền rằng: "Thái Tổ (Thành Cát Tư Hãn) tây chinc, từng ngày thường bàn việc cùng với Khưu Xứ đọng Cơ, hỏi về kiểu cách bình trần giới, đáp rằng đề xuất giới hiếu sát; hỏi về mẫu cội trị nước, đáp rằng "kính ttránh yêu dân" là gốc; hỏi về thuật trường sinch bất diệt, đáp rằng lấy "thanh khô trung tâm quả dục" có tác dụng tôn chỉ. Thành Cát Tư Hãn đãi rất hậu, tôn xưng là "Khưu Thần tiên", ban cho hổ phù, ngọc tỷ, ctận hưởng quản toàn bộ những người xuống tóc vào dương thế, xá miễn tất cả thuế má, không đúng dịch so với đạo quán, đạo sĩ.

Năm 1224, Khưu Xứ đọng Cơ trlàm việc về Yên Kinh (Bắc Kinh), lập đạo quán Thái Cực, sau thay đổi là Trường Xuân cung, là cơ quan trung tâm của Toàn Chân giáo, tín đồ bao phủ kín khu vực miền bắc Trung Hoa rồi lan về vùng Giang Nam cơ mà Võ Đang Sơn là tiêu biểu. Năm 1227, Khưu Xứ Cơ qua đời, 18 môn sinh của ông thường xuyên hành đạo, đưa Toàn Chân giáo trở nên tân tiến cho tiến độ thịnh trị.

Năm 1269, Nguyên ổn Thế tổ Hốt Tất Liệt nhan sắc phong tiên sư cha Vương Trùng Dương là "Trùng Dương Toàn Chân Khai Hóa chân quân", phong Khưu Xứ đọng Cơ là "Trường Xuân diễn đạo chủ giáo chân nhân". Mãi mang đến đời Minh, Toàn Chân giáo mới mất chỗ đứng vào thiết yếu trường, từ từ suy thoái, cơ mà mẫu công ty lưu giữ vẫn tung xuyên suốt vào dân gian tới thời điểm này.

Đạo sinh dưỡng của Toàn Chân giáo

"Toàn chân" tức là phải bảo toàn "tam bảo", tức toàn tinh, toàn khí, toàn thần, không được để tư dục có tác dụng hỏng hao, tổn sợ hãi, từ đó mới trường sinch. Toàn Chân giáo thử dùng đa số giáo đồ đề xuất xuất gia học đạo, cực lực làm phản đối thuật Ngoại đan (đan dược luyện trường đoản cú kim loại, khoáng vật) và phù chú, kế thừa thuật Nội đan (đạo dẫn, hành khí, phục khí…), thủ xướng "Tam giáo vừa lòng nhất", nhận định rằng hạt nhân của Đạo giáo, Phật giáo với Nho giáo các là ngơi nghỉ "Đạo".

Xem thêm: Top 100 Hình Ảnh Hoạt Hình Kute Kute, 33 Chibi Boys Kawaii Ý Tưởng

Mộ huyệt luyện đạo của Vương Trùng Dương.

Nho công ty về lý, thiền khô chủ về tính chất, đạo chủ về mệnh, tam giáo viên dung thì đạo mới thành. Vì vậy, theo Toàn Chân giáo cần trì tụng "Đạo đức kinh"của Lão Tử, "Bát nhã tâm kinh" của Thích Ca cùng "Hiếu kinh" của Khổng Tử thì mới có thể tu chứng.

Nguim tắc thực tiễn hành đạo của Toàn Chân giáo là "khổ ta lợi người", "lợi ta lợi người", thưởng thức giáo đồ phải xung khắc kỷ nhẫn nhục, tkhô giòn tu khổ hạnh... trước buộc phải tu tính công để minh trung khu loài kiến tánh, sau mới luyện mệnh công để diên niên ích tchúng ta.

Riêng về phương diện dưỡng sinh ích tbọn họ (mệnh công), Trường Xuân Tử Khưu Xứ đọng Cơ có rất nhiều con kiến giải rất dị trong số trứ tác của ông nlỗi Nhiếp đáp sinc tiêu tức luận, Đại đối kháng trực chỉ…

Nói về tmáu Quả dục của Khưu Xđọng Cơ, Khi Thành Cát Tư Hãn hỏi về tuyệt kỹ trường sinch, Khưu Xđọng Cơ nói: "Chỉ tất cả thanh hao vai trung phong quả dục chứ đọng không có thuốc trường sinh". Quả dục là huyết chế dục vọng, duy trì sự thuần phác hoạ tkhô hanh khiết. "Dục" bao quát sự mê mệt ý muốn về nhan sắc dục, siêu thị, âm thanh khô, mê mệt muốn quá mức cần thiết là gốc của sự việc tàn hại, làm tổn khí sợ hãi tính. Lão Tử nói: "Họa ko gì lớn bởi do dự đầy đủ, lỗi không gì mập bằng ước ao chỉ chiếm được".

Sự xung tự dưng, tàn hại giữa bạn cùng thoải mái và tự nhiên, tín đồ và người hầu hết là do dục vọng gây ra. "Ham ước ao liên miên bên phía ngoài, tạng lấp thất vọng phía bên trong, lượn lờ bơi lội vào sóng hoang dâm, mịt mờ vào chình họa thị phi, rứa nhưng ko bại đức tổn định sinh là trước đó chưa từng có vậy". Vì ít dục vọng cần tâm thân thanh hao tịnh, điềm đạm lỗi vô, không tranh với người, dễ chịu an nhiên, thần khí sung túc, chính là nơi bắt đầu của ngôi trường tchúng ta.

Tmáu thuận theo trường đoản cú nhiên: Nền tảng của vô vi là thuận theo tự nhiên và thoải mái, không cần sử dụng bốn dục can thiệp. Trang Tử nói rằng "Thuận theo cái lý của thoải mái và tự nhiên thì không thứ gì làm tổn định thương thên thể". Các đạo sĩ nhận định rằng nắm vững quy công cụ thoải mái và tự nhiên, sinh sống phải chăng thuộc vạn đồ vật vẫn sinch sôi cực kỳ hữu ích mang lại sinh dưỡng. Từ đó, phương pháp sinh dưỡng ưa thích ứng theo mùa vô cùng được Toàn Chân đạo sĩ chú ý. "Nhiếp sinch tiêu tức luận" của Khưu Xứ Cơ viết về sinh dưỡng theo tứ mùa.

Một thiếu nữ đạo sĩ Toàn Chân giáo làm việc Brazil.

Hơi nóng ngày xuân cho, vạn thiết bị phần đông sinh sôi, mà lại tiết mạnh khỏe xuân (mon giêng) và trọng xuân (mon hai) khí hậu không ổn, lạnh rét thất hay, tín đồ to tuổi dễ bị stress, bệnh cũ dễ dàng lại tái phát. Cần điều dưỡng bằng ăn uống, không dịch thì chớ uống thuốc. Mùa xuân mộc vượng đề nghị khí của gan mạnh dạn cơ mà khí của thận yếu đuối. Thường ngủ mau chóng thức nhanh chóng, đi dạo địa điểm vườn cây, thay đổi khí lành, không nên ngồi một chỗ.

Ba tháng ngày hè nằm trong hỏa phải vai trung phong hỏa vượng, mà thận tdiệt yếu hèn, đề nghị chú ý chăm sóc trọng điểm khí, xẻ thận, trợ truất phế, điều vị. Không nên ăn uống no, tránh món phệ, ko ngủ không tính trời bởi vì nếu lây nhiễm bệnh thì hết sức nặng trĩu. Trong nhà hàng yêu cầu tăng mặn, bớt ngọt nhằm ngã thận tạng.

Ba tháng ngày thu trực thuộc klặng lệnh yêu cầu phế truất khí (phổi) vượng, kim tự khắc mộc, mộc công ty can (gan) cần can khí hết sức yếu, gan dễ bị bệnh. Do kia vào ẩm thực đề xuất tăng vị chua, bớt vị cay nhằm dưỡng gan, rời thức ăn tanh, sinh sống lạnh lẽo. Mùa thu về tối kỵ ói nôn, đổ những giọt mồ hôi các, còn nếu không tạng đậy bị tổn định thương không nhỏ.

Ba mon mùa đông vạn đồ dùng bế tàng, tbỏ vượng bắt buộc thận khí táo tợn mà lại vai trung phong khí (tim), truất phế khí (phổi) yếu đuối, đề xuất để ý giữ lại nóng nhưng mà không quá rét. Trong ẩm thực đề nghị sút mặn tăng đắng để trợ thần khí. Người tuôỉ lớn dễ bị cảm truyền nhiễm, tránh việc ra phía bên ngoài Khi gồm sương giá.

Chỉ gồm điều, Mặc dù kiến thức là vậy, nhưng mà tín đồ đời sau, tất cả mấy ai tu vai trung phong tĩnh ngộ được cơ mà tuân theo?


Chuyên mục: Tin Tức