Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc

     

Suốt trong gần ba mon ấy, Tuy sống tầm thường nhà, tuy thế Cửa Hàng chúng tôi ngủ trên nhì chiếc chóng 1-1 khác nhau, với tất yếu trước đó chưa từng gồm bất cứ dục tình xác giết thịt như thế nào.

Bạn đang xem: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc

Tôi yêu thương anh, với anh cũng thế.

Nhưng mẫu cách chúng tôi yêu thương nhau lại chẳng giống các đôi bạn bình thường.

 

Cuộc hôn nhân giữa công ty chúng tôi được tiếp cận ra quyết định chỉ sau một mon mến hò hứa hẹn.

Và tất nhiên là trọn vẹn từ nguyện.

 

Tôi với anh chạm chán nhau trong một hiệu sách. Lần trước tiên. Lần đồ vật hai… cho đến lần thiết bị mười.

Sau đó thì Shop chúng tôi yêu nhau.

 

Anh là bạn bầy ông to lớn luôn chọn sách trên quầy romance, còn tôi là cô bé tí hon nhỏ dại mãi đứng lưỡng lự trước quầy kinh dị với trinch thám.

Sau này tôi biết được, anh không thể gọi hầu hết cuốn nắn sách ấy, nhưng mà chỉ lựa chọn mang đến kệ đựng sách của tiệm coffe Lady’s nhưng mình quản lý. Anh cũng chẳng yêu cầu bạn thích hợp sách.

Và tất nhiên, anh cũng biết tôi là họa sỹ minch họa mang lại sách trực thuộc mảng đáng sợ, trinc thám haông xã óc, các bước không hề ăn nhập cùng với bản thiết kế của tớ.

 

Anh cao hơn nữa tôi hai mươi tía centimet, đúng bằng chiều cao lphát minh nhằm tiến hành sode-kuru gì đó mà tôi hiểu được bên trên mạng ngày bây giờ.

Với độ cao một mét tám, thân hình snạp năng lượng cứng cáp cân đối của anh ấy liên tục phát triển thành chủ đề độc đáo trong những cuộc tán dóc của những cô nhân viên cấp dưới và quý khách ké thăm tiệm.

Còn tôi, body tí hon đụn với chiều cao chỉ ncấp nkẹ mét sáu tiếp tục bị bít ẩn sau thân hình anh, trsinh sống nên vô hình mỗi khi đi cạnh anh, với sự vô hình dung ấy biến thành vô duyên mỗi một khi tôi rời khỏi vị trí ấy.

 

Anh rất hay mỉm cười, đôi mắt một mí đen láy híp lại cong cong, hàm răng white hầu như như hình hình họa truyền bá singum Doublemint luôn đam mê những ánh mắt. Thậm chí ngay cả lúc thường, khóe môi anh cũng thường xuyên kéo thành một đường cong êm ả dịu dàng ấm áp.

Vừa tốt, tôi lại ko đam mê mỉm cười, và chẳng mấy Lúc cười. Anh nói, điều đó cũng giỏi, bởi vì kế bên anh ra, chẳng mấy ai biết được nụ cười của mình trông cầm cố làm sao. Anh nói, anh say đắm nhị mẫu lúm đồng tiền bên trên má tôi. Anh nói, anh yêu thích mẫu răng khểnh “phá đội hình” của tôi. Anh nói, anh đam mê chiếc cách mà lại tôi chun mũi mỗi một khi mỉm cười. Anh nói, ánh nhìn tôi Lúc cười cợt khôn xiết tốt.

Có một lần, tôi đứng hồi thọ trước tấm gương phía bên trên bồn vệ sinh mặt, nhoẻn miệng cười, giúp xem thử mình mỉm cười thì trông chũm làm sao. Nhưng không được, vì chưng lúc tôi cười cợt, thì hai mắt sẽ nhắm lại mất rồi. Còn giả dụ mlàm việc mắt ra, thì thú vui đang không có gì ở đó. Thế là tôi từ bỏ yên ủi, rằng mình nhìn anh cười cợt là đầy đủ.

 

Về sau, tôi bắt đầu phát hiện nay, anh chẳng nên người mê say cười cợt. Lúc trong nhà, anh rất thú vị trầm tư. Hoặc suy nghĩ cách điều chỉnh phương pháp cho 1 món nạp năng lượng hoặc món đồ uống new, hoặc lừng khừng mang đến chiến lược marketing mới, giỏi phạt cồn vận động chào đón, lưu niệm cho tiệm cafe.

Về sau, anh cũng phân phát hiện nay, tôi chưa phải không say mê cười cợt. Tôi mỉm cười các, bi thiết cười, vui cười, tuyệt vọng mỉm cười, phấn khởi mỉm cười, chẳng có gì khiến cho tôi không bật mỉm cười được cả. Anh nói, chắc hẳn rằng trong tâm địa tôi bao gồm một bãi tắm biển nhỏ dại, bởi vì vậy đầy đủ cthị trấn, sau khoản thời gian bước vào tyên tôi, thì phần đa không hề thiếu hụt muối. Tôi chỉ cười cợt. Anh thủ thỉ thiếu hụt muối hạt thiệt.

 

Những người bị hấp dẫn vì chưng nụ cười của anh hay phân vân rằng, vẻ trang nghiêm của anh ý còn thu hút rộng niềm vui ấy không ít. Thỉnh phảng phất, tôi không kìm lòng được, cơ mà lặng lẽ cho tới sau sườn lưng anh, rồi quàng tay ôm lấy cổ anh, lép mũi vào tai anh nhưng mà nhảy cười. Những thời điểm điều này, anh thường kéo tôi vào lòng, hôn tôi thiệt sâu, rồi bảo tôi hãy bỏ thuốc đi, và không được hành hạ anh thao tác làm việc. Sau kia, anh đã cứ đọng ôm tôi như thế, và tiếp tục công việc dang dsinh sống của bản thân mình.

Tôi say đắm nằm trong tâm địa anh, vòng đeo tay qua bờ ngực săn uống chắc chắn của anh ấy, kẹ cổ hít hà mùi hương lũ ông trên đề nghị cổ anh.

 

Mặc mặc dù cho là tín đồ ko thuốc lá, mà lại anh ko ghét việc tôi nhả sương ngay vào phòng ngủ cá nhân. Mặc mặc dù anh là tín đồ luôn đi ngủ đúng giờ, tuy vậy anh ko cảu nhảu việc tôi thức thâu tối xuất xắc ngủ cho tới chiều muộn. Mặc mặc dù anh luôn nấu ăn ăn uống đúng bữa với bao gồm những hiểu biết không hề nhỏ về bổ dưỡng hàng ngày, nhưng anh không còn trách rưới cứ đọng Lúc tôi chẳng thèm dậy bữa sớm thuộc tuyệt bỏ bữa, hoặc cài cả núi đồ ăn lặt vặt về nạp năng lượng đêm.

Những cơ hội như thế, anh thường xuyên âm thầm lặng lẽ Open sổ chống cho khoáng khí, với đến tôi cái gạt tàn mới; hoặc đắp lại tnóng chăn uống tôi vô thức giẫm xuống khu đất, buông tnóng rèm cửa dày nặng trĩu cả ngày; bao gồm lúc chỉ dễ dàng là hâm nóng lại món ăn tuyệt mang mang lại tôi một ly coffe nóng giãy.

 

Ở bên anh, tôi chắc là dần biến một bé fan khác. Tuy vẫn cẩu thả, ngẫu hứng, nhưng tôi của hiện thời sẽ không giống so với tôi của bố tháng trước rất nhiều…

Việc thức đêm dần trnghỉ ngơi đề xuất xa xỉ cùng với tôi, chỉ trừ lúc đến hạn nộp bản tổng quát tuyệt bìa ưng thuận. Cơn bi hùng ngủ ập đến cùng với tôi đầy đủ đặn vào từng mười một giờ đồng hồ tối. Dạ dày tấn công lô tô vào từng bảy giờ chiếu sáng kéo tôi thoát khỏi giấc mộng. Tốc độ vơi đi của rất nhiều bao thuốc sút dần dần, bởi chẳng mấy lúc tôi Cảm Xúc bã tốt stress nữa cả. Thậm chí, vậy vì chưng ru rú vào bên ôm mẫu máy tính xách tay lên mạng tấn công bài bác hoặc lướt qua mấy trang web sắm sửa, cách đây không lâu tôi thường đi chạy cỗ cùng anh vào các buổi chiều ngơi nghỉ khu vui chơi công viên ngay gần nhà.

Xem thêm: Truyền Thuyết Thần Shiva - Thế Giới Một Số Vị Thần Hindu Giáo

Dần dà, anh đang trở thành 1 phần vào cuộc sống đời thường của tớ, chứ đọng chưa phải “phái mạnh bảo mẫu” ngày ngày lặng lẽ âm thầm lo toan cho đông đảo phiền phức với trắc trở bởi vì tôi đưa về.

 

 

Sáng ni, buổi sớm ngày thứ nhất của tháng thiết bị tứ kể từ ngày cưới, tôi thức dậy trong khoảng tay anh.

Tôi nhớ rõ, buổi tối hôm trước đó, tôi vẫn đi ngủ đúng mười một tiếng nlỗi hay lệ, anh thì vẫn bận tính toán lệch giá hay sắp xếp điều chỉnh nào đó về hoạt động vào buổi họp phương diện của nhóm khách hàng ngày ngày tiếp theo. Tôi vẫn nằm ở chiếc giường quen thuộc, với hối hả chìm vào giấc mộng. Thông thường anh vẫn dậy mau chóng hơn tôi một chút ít, để sẵn sàng coffe cùng bữa sớm. Thường là như thế.

Tôi chớp đôi mắt, rồi mỉm cười cợt, vòng tay qua tấm sống lưng to lớn rộng lớn của anh, ghé đầu vào hõm cổ anh hkhông nhiều ngửi.

Chỉ vậy thôi, cũng khiến anh thức giấc giấc. Anh khẽ cựa bản thân, tôi chắc chắn là anh đã nhíu chặt đôi mắt một mí của mình lại, núm là tôi lại khẽ bật cười. Bỗng anh ghì chặt cánh tay rắn chắc hẳn vẫn bỏ lên trên eo tôi, khiến khung người tôi nép gần kề vào người bản thân, rồi lép đầu xuống hôn tôi, một nụ hôn trẻ trung và tràn đầy năng lượng cuồng nhiệt, khiến tôi đờ đẫn, vội thu cánh tay về kháng lấy khuôn ngực của người bầy ông trước mặt.

Nụ hôn ấy lâu dài, triền miên hơn, điên loạn rộng tất cả hồ hết nụ hôn trước kia của chúng tôi. Cứ đọng mỗi lần tách môi, đôi môi mỏng của anh ấy lại lập tức tiến mang đến, dày xéo đôi môi tôi. Hàm răng White số đông ấy thỉnh thoảng lại gặm vơi lên môi và đầu lưỡi tôi. Những nụ hôn liên tiếp như các trận bão táp, từng chút ít, từng chút một hút đi công sức của tớ. Chỉ hôn thôi, cũng khiến cho đầu óc tôi trống rỗng.

Chẳng biết bao thọ, cơ mà Lúc anh xong xuôi nụ hôn của chính bản thân mình bằng một chiếc mút ít thật dạn dĩ và kêu, thì cả hai chúng tôi hầu hết đã thngơi nghỉ hổn hển nlỗi vừa chạy cả vài nghìn mét.

Tôi lép ánh mắt anh, lại phát hiện nét tinc nghịch sau nhỏ ngươi đen láy. Tư nắm của Shop chúng tôi khi đó lần khần cầm nào lại bởi vậy chính xác “nam giới trên thiếu nữ dưới”. Tôi vội chuyển tay lên đậy đi khuôn phương diện chắc là đã mẩn đỏ của chính mình. Hé quan sát anh qua kẽ các ngón tay. Anh đã cười. Nụ cười lần thứ nhất tôi phát hiện. Nụ mỉm cười nửa miệng căm ghét, ánh nhìn tinh nghịch vẫn nhỏng trêu gan tôi, còn khóe môi… anh đã liếm nhẹ bờ môi mỏng mảnh của bản thân sao?

Thế rồi anh kéo tay tôi xuống, góc nhìn cũng dời tự khuôn phương diện, xuống cổ tôi, rồi vẫn đi xuống mà lại không hề gồm ý định tạm dừng. Tôi vô thức ngỏng đầu nhìn theo ánh mắt của anh ý. Chiếc áo bố lỗ mỏng tanh manh xuề xòa chẳng thể nào bít giấu nổi số đông đường cong cơ thể mà hồi còn sinh viên tôi vẫn khôn xiết từ bỏ hào.

Thầm rủa khẽ trong đầu, nhị tay tôi vươn ra bao bọc lấy hai bên tai anh, đồng thời có được một chân lại theo kiến thức. Anh quan sát tôi, ánh mắt đưa từ “nguy hiểm” lịch sự sững sờ, rồi trngơi nghỉ phải đáng tiếc bất lực, kế tiếp anh lại cúi đầu chú ý xuống phía bên dưới. Theo phía ánh mắt của anh, tôi thấy đôi chân Trắng trẻo của bản thân mình, thấy khu vực tiếp xúc giữa nó cùng cơ thể anh, rồi thấy thứ-mà-đáng-ra-tôi-không-nên-nhìn-thấy, vẫn thong thả kéo căng loại quần cụt nthêm độc nhất vô nhị mà lại anh đang mang.

Giống như bao gồm một viên đá lạnh chạy dọc sống lưng vậy, nhị đôi mắt tôi msinh sống mập, mồm mấp trang bị tránh việc lời. Cảm giác mong chạy trốn đột trường đoản cú đâu ùa cho tới. Chống nhị khuỷu tay xuống đệm, tôi định đạp chân để lách người lên phía trên, thoát khỏi vòng vây của anh. Nào ngờ, vừa nhấc tín đồ dậy thì đang chạm ngay lập tức vào khuôn ngực anh. Cơ thể anh khẽ khựng lại, rồi anh gục đầu xuống mặt tai tôi, khẽ thì thầm:

“Em gật đầu đồng ý anh chứ?”

Tôi gặm môi, nở thú vui buồn bã tuyệt nhất nhưng mà bản thân hoàn toàn có thể nặn ra, rồi vạc hiện tại anh đâu bao gồm chú ý bản thân.

Anh lại nói:

“Vợ đề nghị Chịu đựng trách nhiệm!”

Lần này, câu nói vẫn chẳng còn là một lời thủ thỉ, cơ mà to, rõ ràng, với ngữ khí cực kỳ tráng lệ.

Anh quay đầu sang một bên xua theo ánh nhìn của tớ, buộc tôi phải đối diện với anh.

Vợ…

Đúng vậy, chúng tôi là vợ ông chồng, vợ ông xã hợp pháp dựa trên nền tảng gốc rễ hôn nhân gia đình từ bỏ nguyện, bắt đầu từ tình thân.

Tôi khép mắt lại, cắn môi suy nghĩ. Nhưng anh lại chẳng kiên trì chờ đón.

Đặt một nụ hôn lên gần kề dái tai tôi, anh khẽ thì thầm:

“Im yên là đồng ý đấy nhé.” Rồi bất ngờ liếm nhẹ lên vành tai.

Luồng cơ đần độn nhỏng năng lượng điện bỗng dưng trường đoản cú chỗ xúc tiếp với thiết bị không khô ráo rét phỏng ấy chạy dọc từ đầu đến chân tôi. Bao nhiêu domain authority con kê da vịt duy nhất loạt nổi lên, đầu óc rối bời hoảng loạng.

Rồi anh lại nói chuyện, ngập hoàn thành, run rẩy chẳng không giống gì tôi: “Cảm ơn… vợ…”

Cơn hồi hộp của mình, theo câu nói ấy nhưng mà bay đi đâu mất.

Tâm trí tôi trở cần tỉnh táo bị cắn dở, rồi hạnh phúc, cùng chìm ngập trong cơn mê mẩn bởi vì phần lớn nụ hôn và các chiếc vuốt ve có lại…

 

Xong xuôi, anh ôm tôi khôn cùng chặt trong lòng mình, kéo chăn uống cho tới tận gáy mang đến tôi, xong để tôi thả cửa hít ngửi và cọ đầu vào bắt buộc cổ. Cọ nhẹ cằm lên đỉnh đầu tôi, anh quan tâm đến hồi lâu rồi nói:

“Phải thiết lập một chiếc nệm lớn hơn…”

Tôi phì cười cợt, vẫn rứa Chịu cơn đau mong bùng nổ vị trí thân dưới:

“Chồng tsi mê lam, quán triệt anh mua!”

“Xin lỗi em…” anh bỗng dưng nói.

Tôi cắn vào cổ anh, rồi hôn vơi lên địa điểm ấy, lại rúc đầu vào sâu vào hõm cổ tín đồ bọn ông quan trọng tuyệt nhất đời mình:

“Anh là thứ nnơi bắt đầu à… em…”

Còn chưa kịp xong xuôi lời, anh đã kéo tôi ra, bỏ lên trên môi tôi một nụ hôn thật sâu, rồi Lúc buông ra, anh chú ý thẳng vào đôi mắt tôi cùng với vẻ tráng lệ tốt nhất bản thân từng có:

“Anh có lỗi, lần sau…”

“Ai chấp nhận nhưng lần sau! Đừng hòng em tha lỗi đến anh!” tôi cũng vấn đáp cùng với vẻ mặt tráng lệ và trang nghiêm tuyệt nhất bản thân có thể bộc lộ.

Anh mỉm mỉm cười, lại ôm tôi, và rỉ tai lời cảm ơn, luôn nhớ hotline tôi là ‘vợ’…

 

 

Sống thông thường thêm 1 ngày, Cửa Hàng chúng tôi lại phân phát hiện tại thêm một vài nét trái ngược giữa tính biện pháp hai fan.

Ngoài vấn đề thuộc yêu cafe ra, hình như công ty chúng tôi là hai cực trái dấu của cục nam châm hút từ vậy.

Nhưng cũng tương tự giải pháp mà hồ hết thỏi nam châm từ hút ít chặt rước nhau, tình cảm thân công ty chúng tôi cđọng bự dần từng giờ, từng ngày một, cùng chắc chắn là vẫn tới mãi đông đảo ngày sau.


Chuyên mục: Tin Tức