Truyện kinh dị 18

Miếu hoang là bộ truyện ma gồm chút liên quan đến bộ Người Mẹ Quỷ. Nhân thứ chính của bộ này chính là thầy Tàu với tên gọi thầy Lương.

Bạn đang xem: Truyện kinh dị 18


*

Lời tựa tự người sáng tác Trường Lê

Hành trình của một thầy bùa lang bạt kì hồ bên trên khắp hồ hết vùng khu đất của đất nước hình chữ S. Lúc ông dừng chân lại trên một ngôi buôn bản thì phạt hiện ra ngay trên ngôi xã này còn có số đông điều kỳ quái. Quá khứ đọng của ngôi buôn bản đang xảy ra biến chuyển rứa gì mà lại cho tận thời hạn này, chướng khí, tai ương mới bước đầu xuất hiện. Những bạn dân vào làng rốt cục sẽ phạm phải một sai lạc cực kỳ nghiêm trọng mang đến đâu nhằm bây giờ bọn họ sẽ đề nghị gánh nghiệp..?

Liệu cùng với tài năng của bản thân, thầy Lương rất có thể lời giải đa số bí hiểm, mọi nguyên do đã bị thời hạn phủi quên với cứu vớt được gần như nhỏ bạn vô tội.

Miếu Hoang là bộ truyện ma - trinc thám - cảm xúc tiên tiến nhất của tác giả Trường Lê.

Cùng hiểu cùng cảm giác..!!!

Miếu hoang Phần 1: Thầy Tàu.

“ Ăn...đi….Tiếp...tục...ăn uống...đi…”

“ Hi...hi...hi….Nó...ngon...lắm….có...phải…..không…? “

- Rất ngon, nó rất ngon….

“ Nhoàm….nhoàm….nhoàm…”

“ Rầm “

Cánh cửa của căn hộ sàn bị sút bung ra, tiếng nói ồn ào cũng với những bcầu chân đang chạy bên trên chiếc ước thang gỗ vang lên dồn dập, dẫu vậy rồi những kẻ chạy lên sau bị khững lại, đập mặt vào lưng của người phía trước:

- Cái gì vậy…? Tại sao lại dừng lại…?

Tiếp theo đó là một tiếng hét thất thanh:

- QUỶ….. QUỶ ĂN THỊT NGƯỜI….. CHẠY…..CHẠY…..NGAY...Đi.

Một vài kẻ yếu bóng vía lập tức con quay đầu, bỏ chạy trối chết, thậm chí còn ngã lăn lộn từ bên trên bậc ước thang xuống mặt dưới nền đất khô cằn đầy đá sỏi. Những kẻ bạo gan hơn thì tiếp tục tò mò, bám vào thành cửa, họ ko dám tin vào mắt mình. Đang ngồi giữa gian chính là người thầy thuốc mà họ vô cùng tin tưởng, quý mến. Nhưng bộ dạng đó không phải người thầy thuốc với ánh mắt nhân từ, ân cần thường ngày, cầm vào đó là một tấm thân nhuốm đầy máu tươi, bên trên sàn nhà là một người phụ nữ đã chết. Nhưng đó vẫn chưa phải ctranh tượng kinh khủng nhất.

Người thầy thuốc đó bên trên tay đang cầm một quả tyên người và nhe răng cắn xé, nhai một cách ngấu nghiến. Đôi mắt anh ta đỏ sọng, sau những nhát cắn, khóe miệng của hắn lại rỉ ra những giọt máu tươi rồi chảy tong tong xuống sàn nhà. Quả tyên ổn đó là quả tyên của cô nhỏ gái vẫn nằm ngay mặt dưới chân của hắn.

“ Ăn...đi….ăn….tiếp...đi…”

“ He...he...he... Nó...ngon...lắm…. phải...không….”

“ Nhoàm... Nhoàm….Nhoàm “

- Phải rồi….hi...hi...hi...nó….rất ngon….

<.........>

“ Uỳnh “

Một tiếng sấm nổ vang, cảm tưởng nlỗi cả căn hộ vừa khẽ rung chuyển. Mở trừng mắt, bốn xung quanh chỉ nên một màu Đen tối. Bên ngoài có lẽ trời sắp đổ mưa lớn, những ánh chớp lập lòe thi thoảng lại giật lên khiến ánh sáng len lỏi qua những khe hở của cánh cửa sổ lâu năm có phần ọp ẹp. Tất cả những chuyện vừa rồi chỉ cần một giấc mơ. Không, nó ko hẳn là mơ, bởi đó là những việc đã xảy ra trong quá khứ. Một quá khứ nghiệt ngã, nhức thương tưởng chừng như chỉ có cái chết mới khiến mang lại người đàn ông này trút bỏ được gánh nặng.

Một giấc mơ có thật, kéo dài dẻo dẳng suốt 30 năm qua.

“ Cạch “

Khẽ mở cửa phòng vì thoáng nghe thấy tiếng động bên ngoài. Dưới ánh đèn dầu leo lắt, chủ nhà trọ cuống quýt xin lỗi:

- Ấy chết, thầy Lương, có phải do tôi gây tiếng động khiến thầy ko ngủ được phải không ạ…?

Ông Lương đáp:

- Không phải vày bác chủ đâu, tiếng sấm ban nãy lớn quá.

Chủ nhà trọ nói:

-Dạ đúng rồi thầy, sấm động giữa đêm, trời bất chợt chuyển mưa lớn, ko biết có xảy ra chuyện gì không…? Ban nãy tôi đi coi cái máng nmong, sợ rác nó tắc, mưa lớn, nước ko chảy đi được rồi lụt hết vào phía bên trong. À mà, cái cửa sổ phòng của thầy tương đối cũ rồi, tiện thầy còn thức, để tôi đem tkhô nóng gỗ chẹn lại mang lại chắc ăn uống. Kẻo vẫn ngủ mà bị gió thổi bung ra, bất tiện lắm.

Ông Lương đáp:

- Vậy cảm phiền bác chủ.

Bmong vào vào, chủ nhà trọ châm thêm ngọn đèn dầu vào phòng rồi lịch kịch chèn cửa. Vừa chèn ông vừa bắt chuyện:

- Vậy là thầy Lương chỉ ở lại đây đêm nay nữa thôi phải không…? Cũng phải 3 năm rồi thầy mới quay lại phía trên đấy nhỉ…?

Ông Lương khẽ gật đầu:

- Bác chủ vẫn còn nhớ quá nhỉ….? Ba năm trcầu mộ tổ nhà họ Nguyễn phát mộ kết, xuất hiện dây tơ hồng. Lúc đó gia chủ họ Nguyễn mời tôi về ban đầu chỉ là làm một cái lễ cầu cực kỳ mang lại người phụ vương mới mất. Ông ta ngỏ yêu cầu chuyển xác thân phụ về mảnh đất xây mộ tổ để chôn đậy. Nhưng lúc đến đó xem tôi thấy không được, mộ kết, lại nằm ngay lập tức bên trên long mạch của làng. Nếu đào huyệt chôn ở đó, không cẩn thận, ko chỉ họ Nguyễn lụi bại mà cả dân làng cũng phải chịu hậu quả về sau. Do vậy tôi có lời khuyên không nên chôn ông cụ tại đó, và chờ 3 năm tiếp theo mới được trùng tu, xây sửa lại mộ tổ…. Nay công việc cũng đã chấm dứt, trưa mai tôi đi có chút công chuyện ở chùa Thiên An rồi sẽ rời khỏi đây.

Chủ quán trọ đã chèn hoàn thành cửa, phủi phủi tay ông ta cười rồi nói:

- Phải nhớ chứ ạ, tiếng tăm của thầy Lương khắp vị trí ai mà không biết. Họ Nguyễn có thầy giúp đỡ thế này thì lại nở mày, nở mặt rồi. Nhưng được cái họ giàu mà cũng biết san sẻ lắm. Âu cũng là phúc đức gia tộc tích cóp để lại cho nhỏ cháu sau này. Tiện phía trên, nếu thầy không chê, trưa mai mời thầy về nhà tôi dùng bữa cơm trắng. Cảm kích tấm lòng của thầy mà sau mấy năm mới dám ngỏ lời. Nói nhà tôi chắc thầy lạ vì tôi sống ở phía trên, tuy nhiên đó là nhà vợ tôi. Khổ cũng rộng 40 tuổi rồi, cố rước mụn đàn ông đề xuất sinch hoàn thành, tôi gửi vợ về bên ngoại để bà chuyên sóc. Nhà cũng ở gần chùa Thiên An thôi, thầy cứ đi công chuyện, sấp xỉ mấy giờ xong tôi đến chùa chờ thầy…. Được không ạ.

Nhìn vẻ mặt phúc hậu của chủ quán trọ, cộng thêm lời mời chân thành, 3 năm trmong cũng từng trọ tại trên đây, 3 năm tiếp theo gặp lại âu cũng là có duyên, ông Lương mỉm cười rồi gật đầu đồng ý.

Đêm đó trời mưa rất lớn, mà lại may cầm đến sáng thì trời quang mây tạnh. Cơn mưa rào buổi đêm lại khiến mang lại không khí có phần mát mẻ, thoáng đãng rộng. Thịnh tình của chủ quán trọ còn được biểu hiện bằng việc, mới sáng sớm, chủ quán trọ đã pha trà, lấy thêm một vài cái bánh nếp nhân đậu xanh lên tận phòng của ông Lương.

Ông Lương khẽ nói:

-Nlỗi này bác chủ khiến tôi cảm thấy ngại quá, không có công sao dám nhận hậu đãi.

Xem thêm: Youtube Ảo Thuật Cắt Người Tai Nạn Chết Luôn Xem Nhiều Hơn Tại Giaitritintuc Com On Make A Gif

Chủ quán trọ vội xua tay:

- Ấy chết, thầy đừng nói vậy… Chút đồ điểm trung ương này đâu có là gì, chỉ là lòng thành của tôi đối với thầy thôi. Thầy dùng dứt rồi sửa soạn còn lên chùa sớm chứ, mạn phép hỏi thầy, gần đúng mấy giờ thì thầy dứt việc ạ..?

Ông Lương trả lời:

- Tôi lên đó cũng ko thọ đâu, trmong là thăm sư trụ trì, sau có một vài việc nhỏ. Chắc chỉ giao động độ 10h sáng là tôi xong xuôi việc.

Chủ quán trọ vâng dạ rồi nói:

- Vậy khi ấy tôi sẽ đứng chờ thầy ở đầu nhỏ đường đi vào chùa. Trà nóng, bánh nóng, thầy dùng đi ạ.

Ăn điểm vai trung phong sáng ngừng, ông Lương sửa soạn đồ đạc rồi đi bộ đến chùa Thiên An. Cái thời mà dân còn không đủ ăn uống thì nói gì đến việc tu sửa, âu yếm mang lại đình chùa, miếu mạo. Trải qua những cuộc chiến trỡ dẻo dẳng, nhiều ngôi chùa, ngôi đình bị thực dân Pháp tàn phá. Chùa Thiên An cũng không ngoại lệ, sau chiến tnhãi con, dù đã được bà con giúp sức tu bổ, mà lại cũng chỉ phần nào. Chình ảnh quan liêu của chùa rất đẹp và thanh khô tịnh, tuy nhiên những khoảng sân, những bờ tường, giỏi thậm chí gian chính nhà của chùa cũng phải chắp vá, lụp xụp…..

Nhưng điều đó không phải là nguyên ổn nhân khiến thầy Lương lui đến chùa.

Mà là, dù mang đến ngôi chùa có tiêu điều đến đâu thì đó vẫn là vị trí mà sư trụ trì Thích Vạn Đức vẫn nuôi nấng những đứa trẻ bị bỏ rơi, những đứa bé bị lạc mất cha mẹ, hoặc cũng có thể phụ thân mẹ chúng đã chết dưới mưa bom, bão đạn.

Bcầu vào chùa, ông Lương thấy đã quét những chiếc lá rụng lả tả sau cơn mưa đêm qua chính là sư trụ trì. Khẽ cúi đầu, ông Lương nói:

- Kính bạch thầy, đã thọ ko gặp.Thầy vẫn khỏe chứ.

Thoáng thấy tiếng người, sư trụ trì dừng tay lại rồi nhìn về phía ông Lương, nở một nụ cười hiền hậu, sư trụ trì gửi tay trmong ngực rồi cúi đầu chào đáp lễ:

- Thì ra là thí chủ, đã ba năm rồi mới thấy thí chủ cù lại vãn chình ảnh chùa. Mời thí chủ vào phía bên trong, bần tăng trộn trà mời thí chủ.

Ông Lương kính cẩn rồi bcầu vào bên trong mái hiên của chùa, nhác thấy người lạ đến chùa, những cô bé, cậu bé mới chỉ sấp xỉ chừng 5-6 tuổi len lén đứng sau cây cột trụ vào chùa nhìn ra bên ngoài. Rót trà vào hai cái chén đã cũ kỹ nhưng rất sạch sẽ, sư trụ trì khẽ nhìn bọn trẻ rồi mỉm cười nói:

-Đã ba năm rồi, mấy đứa nhỏ giờ cũng đã lớn rộng trcầu. Ngày thí chủ đến đây lần đầu mấy đứa hãy còn nhỏ xíu, thí chủ lượng thứ nếu các nhỏ ko cảm thấy mặt ân nhân… A di đà phật.

Ông Lương nói:

-Bạch thầy, thầyđừng nói vậy, hầu hết cũng là vì một chữ duyên. Giúp người mà hóng trả công thì không còn là giúp người nữa. Thật may mắn lúc đến đây, thầy và bọn trẻ vẫn khỏe mạnh.

Sư trụ trì nhìn ông Lương, thoáng buồn, nhà sư tiếp:

- Chẳng tốt cuộc sống ba năm qua của thí chủ đã gặp phải nhiều khó khăn, biến cố…?

Ông Lương hỏi lại:

-Sao thầy lại hỏi vậy…?

Nhà sư đáp:

-Chỉ tía năm mà thí chủ đã già đi trông thấy, đuôi mắt, vầng trán, hầu như đã xuất hiện thêm nhiều nếp nhnạp năng lượng.

Ông Lương cười:

- Ha ha ha, ra là vậy….. Thầy đừng lo, công việc của tôi vốn dĩ đã như vậy. Thôi, không dài dòng nữa, tôi đến đây từ bây giờ là muốn gửi đến thầy thứ này.

Dứt lời, ông Lương mang tay nải mở ra, cầm lấy cái bọc nhỏ bằng nắm tay được làm tử vải Black. Ông Lương đặt xuống mặt rồi nói:

- Mongthầy nhận mang số tiền này để trang trải cuộc sống.

Sư trụ trì mở cái túi ra, nhà sư vội đặt xuống rồi xua tay từ chối:

- Nhiều tiền quá, cảm ơn lòng hay của thí chủ. Ba năm trmong, nhờ thí chủ mà các con vượt qua được cảnh đói khát, ơn đức của thí chủ với các con và nhà chùa cao tựa mây xanh. Còn chưa trả được ơn làm sao nhà chùa dám nhận tiếp.

Ông Lương mỉm cười:

- Ban nãy tôi đã nói vớithầy, giúp người đâu cần đến chuyện đền ơn. Thầy lặng tâm, những đồng tiền này đều là tiền chân chính, ko phải cướp bóc, dối lừa của ai. Bọn trẻ cần phải ăn uống, nhà chùa cũng đâu dư dả gì, mọi người cần số tiền này rộng tôi. Thầy có thể không biết, tuy nhiên cha năm trmong tôi đến mhình ảnh đất này, dulặng số đã đưa tôi đến chùa Thiên An kịp lúc. Và bố năm sau, tôi có việc phải cù lại đây, tổng số những điều đó như một sự sắp đặt của ông trời. Tôi,thầy và bọn trẻ, có một sợi dây nào đó gắn kết chúng ta lại với nhau, đó là số trời. Bạch thầy, thầytừ chối há chẳng phải muốn trái lệnh trời giỏi sao. Hơn nữa số tiền này là để dành cho bọn trẻ, những người như chúng ta tiền bạc chỉ nên vật ngoài thân, mongthầy ý chí những điều tôi vừa nói và nhận cho.

Bên trong chùa, bọn trẻ ko còn thấy lạ nữa, từng đứa, từng đứa bmong ra cửa rồi nhìn ông Lương bằng những cặp mắt lộng lẫy, ntạo thơ, non dại. Nhìn những bộ quần áo rách phải chắp vá những miếng vá nsay mê nhở, mà lại nụ cười của bọn chúng lại tươi sáng và vô cùng hồn nhiên. Ban nãy sư trụ trì có nói sau bố năm ông Lương đã già đi nhiều, tuy thế nhà sư quên mất rằng, bản thân nhà sư cũng đã gầy đi quá nhiều so với cha năm trcầu, song gò má hốc hác, tuy ánh mắt của nhà sư vẫn đầy nhân từ, hiền hậu nhưng lại nhiêu đó cũng không thể cụ đổi sự thật, cuộc sống của họ vẫn còn nhiều nỗi trnạp năng lượng trở.

Sư trụ trì rơi nmong mắt khi nhìn đám trẻ, nhà sư chắp nhì tay trước ngực rồi cúi đầu:

- A di đà phật, cảm tạ công đức của thí chủ. A di đà phật.

Ông Lương cũng chắp tay, cúi đầu đáp lễ…….. Công việc mà ông Lương nói với chủ quán trọ cần lên chùa Thiên An chính là mang toàn thể số tiền ông được trả công sau thời điểm giúp họ Nguyễn phát mộ kết để công đức, cứu tế cho nhà chùa.

Trước khi rời đi, ông Lương có nói thêm với sư trụ trì:

- Sau này tôi sẽ không trở lại đây nữa, công việc của tôi ở đây đã hoàn thành. Tôi cũng có một giao kèo với họ Nguyễn, nếu nhỏng trong vòng một năm tới mà đại sự khô giòn thông, họ Nguyễn ăn lên đem đến, thì khi đó chỉ ao ước họ trích một phần nhỏ để công đức mang đến chùa. Đó cũng là điều cuối cùng tôi có thể giúp cho bọn trẻ và nhà chùa…... Chàothầy, tôi đi.

Xem thêm: Pantheon Mùa 11: Bảng Ngọc, Cách Lên Đồ Sp, Leona Mùa 11

Ông Lương rời khỏi chùa Thiên An, bọn trẻ đứng bám rước chân của sư trụ trì, chúng hỏi nhà sư:

- Ông lão đó là ai vậy, thưa thầy…?

Nhà sư chắp tay cúi đầu tiễn bmong ông Lương rồi khẽ trả lời:

- Ông ấy là một người Trung Quốc nhưng lại dành phần lớn cuộc đời ngao du khắp chỗ trên đất nước của chúng ta. Cũng là ân nhân của các con, ông ta tên là Lương…. Người đời hiểu ông ta bằng cái thương hiệu thân quen thuộc, thầy Tàu.


Chuyên mục: Tin Tức